- Chào mừng tới Vietnam Sentai Forum.

- Nếu là người mới, xin mời bạn đọc qua "Hướng dẫn và quy định" trước khi tham gia vào forum: http://vietnamsentai.forumotion.com/f32-forum

- Xin mời bạn ghé qua Facebook của VNST: https://www.facebook.com/pages/VNST-Forumotion/304735063027875



 
Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Most Viewed Topics
Kamen Rider Gaim News
Kyoryuger News
Top tokusatsu nam/nu xinh va dep nhat
Thông tin mới về Kamen Rider Wizard
Toku News
Tổng hơp TOKU chế
Kamen Rider Gaim News
Toku News
All Episode Of Zyuden Sentai Kyoryuger
Kyoryuger News
Top posters
Commander Roy
 
Red
 
kougenmeigun
 
Williams Arc Kill
 
White Ranger
 
Loki
 
PWGT Power
 
Gold9999
 
Mazar
 
kyoryugold0610
 
Top posting users this month
Commander Roy
 
MegaBeatle
 
PowerSD2012
 
neo heisen
 
Spectator49
 
takuyario2109
 
Top posting users this week
Commander Roy
 
takuyario2109
 
MegaBeatle
 

Share | 
 

 Chọn Lọc

Go down 
Tác giảThông điệp
MegaBeatle
Rookie
Rookie
avatar

Nam Gemini Dragon
Tổng số bài gửi : 786
Reputation : 112
Birthday : 18/06/2000
Join date : 28/05/2015
Age : 18
Đến từ : Nhà em

Bài gửiTiêu đề: Chọn Lọc   Sat 18 Nov - 19:01

Nếu như tôi nói với bạn rằng... Những câu chuyện giả tưởng kì ảo...
Những ác quỷ,... Những thánh thần,... Những cỗ máy tân tiến nhất,... Mà bạn hay được thấy trong những câu truyện kể lại...
Chúng đều có thật, và đang cùng tồn tại trong thế giới này?
Chúng ta đang nói về một thế giới ở thực tại song song. Một thế giới có hết tất cả mọi thứ mà con người chúng ta đều biết và cả chưa biết... Chỉ có duy nhất một điều khác biệt.
Đó là khi tất cả các quốc gia đều đã được nhập thành một vào năm 2000 bởi một hiệp ước kì lạ, và mục đích thực sự đằng sau những sự kiện này là nhằm che giấu cho một bí mật còn kinh hoàng hơn cả...
Câu truyện xoay quanh nhân vật chính Jinrui Kibo, một kẻ đang sống ở thời điểm rất lâu sau khi sự kiện trên xảy ra - năm 2049 của những sự thay đổi lớn. Cậu luôn chán ghét cuộc đời buồn tẻ, chán ngắt cứ lặp đi lặp lại này và vẫn đang tìm cách để tiếp tục tồn tại. Nhưng không thể ngờ...
Cho đến một ngày rất lâu sau khi làm quen và kết bạn được với Radiel - một cậu chàng lạnh lùng bí ẩn, những biến cố lớn đã xảy ra và xáo trộn hoàn toàn tất cả mọi thứ mà cậu từng được biết hay thậm chí có thể tưởng tượng được.
... Cậu không phải là con người.
Cậu là một trong những tạo vật của truyền thuyết.
Đây là phần truyện đầu tiên trong series "Dive Into Eden - Đắm Chìm Trong Ảo Mộng" hay được biết như là "Nonet of Ghastly Riots - Chín Kẻ Huỷ Diệt của Sự Kinh Hãi".

  • Ý tưởng nội dung, mỹ thuật được đóng góp bởi: HỘI VIẾT VNST FORUMOTION (MegaBeatle, kougenmeigun, Kitazaki-kun, vietnam hero, Joestar, ThanksGodd22, neo heisen, SongminhNghuynh, kyoryugold0610, takuyario2109, Jason Centaurus), NHÓM TÁC GIẢ MEGAHIKARI (MegaBeatle, Yuuki Kai, kougenmeigun, Raku Hikari, Kitazaki-kun) và Dương Allen, Nguyễn Minh Hoàng, Lão Thần, @tara (cả hai người cuối làm cho PTCMEDIA KHUNG EXHIBITION).

  • Minh Hoạ / Thiết Kế: MegaBeatle, Kitazaki-kun, takuyario2109, neo heisen, kyoryugold0610, kougenmeigun, @tara, Joestar, vietnam hero, Nguyễn Minh Hoàng.


__________

Hiện tại mình vẫn đang chỉnh sửa từ đầu những chi tiết nhỏ để có thể cải thiện hơn cho truyện, tuy nhiên mạch truyện sẽ vẫn như vậy và không có gì thay đổi! Mà lưu ý là truyện mình viết theo kiểu nhiều góc nhìn nên tuỳ vào tính cách nhân vật mà cách kể truyện sẽ thay đổi nhé!


Mọi góp ý và thông tin xin vui lòng liên hệ Dive Into Eden. Xin cảm ơn các bạn!





N.G.R. (New Generation Riders) là tập hợp của 9 bộ Rider Wars mới của VNST Forumotion. 9 Rider Wars này đều có điểm chung khiến chúng đặc biệt đến vậy - hầu như vốn là những bộ thứ 2 của các tác giả sau 9 bộ đầu tiên (9 vì Elpha là season 3, còn Matrix là bộ đầu tiên). Chúng đều lần lượt khẳng định khả năng viết lách, sáng tạo thật sự của 9 tác giả sau 9 bộ mang tính thử nghiệm đầu tiên.
N.G.R. mang đến cho vũ trụ sáng tạo vô hạn của VNST 1 thế hệ mới với những câu chuyện mới, là 1 bước ngoặt về những sự liên kết cho chúng ta thấy được mọi chuyện đều có liên quan tới nhau. Đây chính là 1 sản phẩm của trí tưởng tượng kì công nhất mà nhóm viết kì cựu trên VNST tạo ra được.

Còn bộ truyện trên được tôi viết, là để tạo dựng một thế giới nơi mà họ sẽ gặp nhau những dưới những nhân dạng khác...


Được sửa bởi MegaBeatle ngày Mon 28 May - 13:54; sửa lần 6.
Về Đầu Trang Go down
http://www.wattpad.com/user/MegaBeatle
Kitazaki-kun
Private
Private
avatar

Nam Taurus Snake
Tổng số bài gửi : 1060
Reputation : 21
Birthday : 27/04/2001
Join date : 22/09/2015
Age : 17
Đến từ : Nega World

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Sat 18 Nov - 19:30

Nghe đã thấy đạo tùm lum rồi, sáng tạo có giới hạn tí đi <(") thế nhé, t drop

_________________________________________________________

Ss1: Kamen Rider Zer0


Về Đầu Trang Go down
MegaBeatle
Rookie
Rookie
avatar

Nam Gemini Dragon
Tổng số bài gửi : 786
Reputation : 112
Birthday : 18/06/2000
Join date : 28/05/2015
Age : 18
Đến từ : Nhà em

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Sat 18 Nov - 19:37

@Kitazaki-kun đã viết:
Nghe đã thấy đạo tùm lum rồi, sáng tạo có giới hạn tí đi <(") thế nhé, t drop
Đoè moè <(") Đạo ai? Ông đạo t đúng hơn nhé...

_________________________________________________________

VNST tại đây.
Biệt Đội Ánh Sáng tại đây, MYTHZONE tại đây, Savage Inside X tại đây.
Promo Mask tại đây, Age Of War tại đây, 616 tại đây. Kamen Rider Basaroh tại đây.
Về Đầu Trang Go down
http://www.wattpad.com/user/MegaBeatle
MegaBeatle
Rookie
Rookie
avatar

Nam Gemini Dragon
Tổng số bài gửi : 786
Reputation : 112
Birthday : 18/06/2000
Join date : 28/05/2015
Age : 18
Đến từ : Nhà em

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Wed 29 Nov - 18:11

Thực ra ngay từ những chương đầu truyện đã có các Easter Eggs và References của các Kamen Rider, Super Sentai cùng các nhân vật khác mà mọi người trong Góc Sáng Tạo của VNST đã tạo ra!
Hãy đón đọc bằng cách bấm vào 2 đường link trên nhé!
Cảm ơn ad và mong ad ủng hộ!

(Dive Into Eden là một dự án viết truyện lớn của riêng nhóm bọn mình, đang hướng xuất bản thành các loại ebook, sách bìa,... để có thể kiếm lợi nhuận bên cạnh những công việc thường ngày. Đây cũng là tác phẩm nghiêm túc đầu tay của mình, mong mọi người đón đọc!)

_________________________________________________________

VNST tại đây.
Biệt Đội Ánh Sáng tại đây, MYTHZONE tại đây, Savage Inside X tại đây.
Promo Mask tại đây, Age Of War tại đây, 616 tại đây. Kamen Rider Basaroh tại đây.
Về Đầu Trang Go down
http://www.wattpad.com/user/MegaBeatle
MegaBeatle
Rookie
Rookie
avatar

Nam Gemini Dragon
Tổng số bài gửi : 786
Reputation : 112
Birthday : 18/06/2000
Join date : 28/05/2015
Age : 18
Đến từ : Nhà em

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Mon 4 Dec - 22:21

Khung I: Tôi là một Tạo Vật Truyền Thuyết
"Cuộc đời bước sang một ngã rẽ mới,
Một ngã rẽ mà không thể quay đầu trở lại."
...
Phần đầu tiên này sẽ được kể lại bởi Jinrui Kibo - một kẻ kiêu ngạo đầy mỉa mai và chán ghét cuộc đời này.
Và cậu ta mới chỉ 18 tuổi.
...
Vấn đề là như thế này. Tôi không có cha mẹ. Mà cũng chả ai nói là tôi đã được nhặt lên và mang về như thế nào. Tôi chỉ biết tôi đã lớn lên trong Cô Nhi Viện.
Và vì thế nên vẫn còn có những kẻ khác coi thường và dè bỉu tôi. Chúng miệt thị, ruồng bỏ hoặc không thì cũng đối xử tệ hại với tôi và lừa dối tôi như bao con người ngu ngốc khác. Vì thế nên từ trước đến giờ, tôi chưa có nhiều bạn bè lắm - nhưng những người bạn của tôi thì cho đến một lúc nào đó sẽ lại quay đầu bỏ đi. Vì thế nên tôi chưa bao giờ có mối quan hệ lâu dài với người khác. Nhưng tôi không bận tâm.
Đi học, lên lớp mỗi ngày với một thời khoá biểu dày đặc với các môn học xem chừng chán chết đã là một trong những công việc thường thấy của tôi khi vẫn còn sống trên đời. Chúng làm tôi phát ngấy lên - kiểu đi khắp nơi khắp chốn chả vì mục đích hay lí do gì thực sự, chúng làm tôi cảm thấy bơ phờ và gần như không còn những cảm xúc gì nữa. Phải.
Nhưng thực tế thì, vẫn còn có những thứ mà tôi khá thích. Phải kể đến môn bóng rổ.
Cứ xem cái môn thể theo ấy xem. Không, đúng ra đó chính là một thứ nghệ thuật hoàn hảo - những cú ném bóng chính xác đến từng millimeter, những đường chuyền mạnh mẽ, chiến thuật, tính đồng đội hay mĩ mãn nhất vẫn là những pha dẫn bóng, những pha qua người rồi lên rổ điệu nghệ. Tưởng tượng cả đống người trong một cái sân nhỏ tìm cách đưa một quả bóng vào một chiếc rổ bé tẹo treo trên cao, vậy mà vẫn vào được mới tài. Vả lại, một khi đã chơi nó, thì tôi sẽ có một khoảng thời gian quên đi thực tại chán ghét này. Nó giúp tôi sống tiếp.
Về căn bản, tôi vẫn đang đi tìm mục đích sống của riêng mình. Tôi tiếp tục đứng dậy đấu tranh cho sự sinh tồn của chính mình. Ai cũng phải đứng dậy đấu tranh cho sự sinh tồn của chính mình. Vì chúng ta tư duy, chúng ta tồn tại.
Trở về câu chuyện chính.
Đương nhiên có một điều là với lợi thế chiều cao là một mét chín lăm so với lũ đồng trang lứa đã giúp tôi khá nhiều trong việc bắt hay nhảy lên chặn đường bóng cũng như làm những chiêu trò khiến cho tất cả mọi người đều lác hết cả hai con mắt. Có lẽ tôi nên cảm ơn những trò quỷ ranh mà tôi đã bày ra khi còn sống trong Cô Nhi Viện - những trò kiểu bấm chuông cửa rồi chạy, trêu chó và chạy, giật gậy người mù rồi chạy,... Cứ thế chạy chạy chạy, chạy lắt léo qua từng gian hàng, từng con người đang đi ngược trên phố, chạy né được những bàn tay khổng lồ của lũ người lớn cáu gắt nơi thành thị,... Thế nên tôi mới có khả năng đứng vững trên sân bóng rổ đường phố - khiến ai cũng phải nể tôi. Còn về phần thể lực, tôi vốn khá dai sức từ bé, và vóc dáng tôi luôn giữ được độ cân đối nhờ những bài tập mà tôi tự đặt ra mà không theo bất kì quy tắc nào cả. Đó là một điều khá kì lạ về cơ địa của tôi, tôi cũng không chắc nữa.
Có thể ở Cô Nhi Viện, tôi chả là cái gì. Về học hành các thứ, tôi cũng không có bất kì thành tích nào nổi bật. Tất cả mọi thứ đó. Nhưng khi đến với bóng rổ, tôi trở thành một người khác hẳn - vượt trội hơn, sung mãn hơn. Tôi lại cảm thấy mình như đứng trên tất cả. Trái ngược thấy rõ.
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu cho tất cả các câu chuyện sau này. Những gì mà tôi chưa từng được biết.
...
Hôm nay là một ngày khác - một ngày hè oi bức và nóng chảy cả mồ hôi. Từng đàn người đang nối đuôi nhau trở về nhà sau những ngày tháng dài nghỉ ngơi ở nơi xa, hay trốn cái không khí khó chịu này ở những nơi có gió thoảng cây đưa. Từng hàng cây xanh rì đang e ấp, bẽn lẽn chuyển mình dọc bên vệ đường để đếm từng ngày tựu trường trở lại.
Tôi vẫn chưa phải đi học như thường lệ, đương nhiên.
Phóng như bay ra khỏi chiếc giường sau khi dành cả sáng nằm ngủ đến mụ mị cả đầu óc và nhanh chóng tọng nốt hai miếng bánh mà chưa ăn hết buổi trưa - mặc dù thực sự không cảm thấy đói lắm, tôi nhanh chóng lau miệng rửa tay rồi khoác lên mình chiếc áo hoodie màu xám có in hình đầu lâu quỷ kèm dòng chữ "Destruction" yêu thích như thường lệ. Có lẽ tôi đã mua cả tủ áo chỉ toàn loại này. Kéo chiếc quần chuyên dụng co giãn màu xỉ lên và cài nó lại một cách chắc chắn sau khi đã đeo đủ các thể loại băng chuyên dụng cần thiết, tôi nhanh chóng xỏ đôi giày bóng rổ màu xanh nước biển của mình vào, xách túi bị lên rồi sẵn sàng lên đường.
Trước khi ra khỏi nhà và đem quả bóng đến khoảng sân bóng rổ thân thuộc, tôi mở cuốn lịch treo ở đầu cửa chính phòng tôi ra để xem.
Mùng 10 tháng sáu năm 2049.
Cũng đã được hơn một năm kể từ khi tôi rời khỏi Cô Nhi Viện và tự bắt đầu một cuộc sống mới của riêng mình tại đây rồi. Thời gian trôi qua nhanh thật - tôi tự nhủ vậy và dùng bút đỏ đánh dấu lên cuốn lịch. Mà, chỉ còn ba ngày nữa là sinh nhật tôi. Cột mốc đánh dấu số năm tôi tồn tại và già đi theo năm tháng.
Mà đó cũng chả phải sinh nhật thật của tôi nữa. Ai đó ở Cô Nhi Viện đã đặt thế ấy chứ.
Sống bằng tiền trợ cấp và vài khoản làm thêm ngoài giờ học cũng giúp tôi trang trải được cuộc sống phần nào, nếu các bạn còn đang thắc mắc.
...
Dọc đường vẫn vui tươi, nhộn nhịp như vậy - mặc cho tôi một mình bước qua và có cảm giác cô độc một mình trong dòng chảy này. Tôi thường hay bị như thế - kiểu chắc cũng như trầm cảm hay cái quái gì đó, nhưng mà mặc kệ đi. Đó là cái cảm giác của những kẻ đang chết dần chết mòn vì một cái xã hội rộng lớn như vậy.
Xã hội này rộng lớn theo đúng nghĩa của nó. Hầu như người cùng nói một thứ tiếng, mặc dù cách đặt tên - có lẽ là do chính cách đặt tên mà những ông bà tổ tiên của họ truyền lại, có thể hơi kì quặc. Cái lúc mà tôi có thể nhận thức được mọi thứ xung quanh, thì họ đã nói rằng tất cả mọi thứ đã được thống nhất. Lớn hơn tí, tôi mày mò tìm đọc xem những sử sách khá thú vị - chúng có kể về những thứ văn hoá khác nhau, tất tần tật những sự kiện của quá khứ.
Và những thứ khiến tôi chú ý nhất chính là việc thế giới này từng được phân ra thành rất nhiều "quốc gia" khác nhau, và chi tiết bản "Hiệp Ước WBG", một bản hiệp ước đã thống nhất mọi "quốc gia" thành một khối thống nhất - "Khối Thịnh Vượng Chung" mà không xảy ra bất kì trở ngại nào tại thời điểm năm 2000 lúc đó, theo những thông tin ít ỏi thì là vậy. Mọi thứ từ đó được đặt tên lại - theo quy ước của người đứng đầu của Khối, kể cả những cửa hàng, doanh nghiệp, địa điểm,... Họ cũng là những người quyết thứ ngôn ngữ mà đa phần chúng tôi đang dùng hiện nay mà theo tôi biết, đó là "tiếng Anh". Xem chừng đây lại là một chính sách khá là kì quái, nhưng nó lại đã xảy ra rồi. Nó - hay còn được nực cười gọi là "Thế hệ Phát triển Thế Giới", ghi rằng mục đích là "để cùng nhau xây dựng một xã hội văn minh, phát triển hơn", đó là tất cả những gì tôi biết. Thế nên tôi mới có quyền được nhận trợ cấp và đi làm thêm khi còn chưa đủ tuổi.
Tuy nhiên, có một sự thật mà tôi biết rằng... Ngoài những thứ công nghệ khiến cho thế hệ trẻ hiện nay bắt đầu ỷ lại và chảy thây lười biếng, cộng thêm việc công nghệ sinh học y khoa có gọi là phát triển ra thì chả có lấy một sự thay đổi mới nào. Nếu năm 2017, họ sử dụng một cái máy hút bụi tự động, thì đến bây giờ họ vẫn sẽ dùng nguyên kiểu đó - chả qua là nó đã có chút cải tiến. Hay là việc bạn vẫn phải đi loại xe bốn bánh xe cao su ấy, tôi thấy từ đó đên bây giờ cũng không có gì thay đổi mấy - thứ duy nhất khác biệt là kiểu cách của nó mà thôi. Con người không hề có đột phá gì trong công nghệ đời sống.
Như vậy, nếu như những sách báo khác viết đúng, thì tôi thấy tên mình khá gần với cách đặt tên của "Nhật Bản". Không phải người nhặt tôi là "người Nhật", mà có lẽ là cha hay mẹ - những kẻ đã ruồng bỏ tôi, đã đặt tên cho tôi trước khi vứt tôi ở xó xỉnh nào đấy. Nhưng vậy thì cũng kì, vì nếu thế tên tôi có nghĩa là "hy vọng của nhân loại". Jinrui Kibo. Nếu xem tôi là "hy vọng" thì đáng nhẽ họ không nên vứt bỏ tôi lại như chính năm ấy...
Hầu như tất cả mọi cuốn sách cũ, mọi loại phim cũ mà tưởng như đã bị tiêu huỷ hết thì tôi toàn lục lại được trong đống bãi rác thải và mang về chỗ trú riêng của mình và nghiên cứu hết. Có lẽ vậy nên nhiều lúc mọi người không hiểu nhiều thứ tôi nói... Tôi bị ám ảnh bởi những thứ đấy và dần muốn trở thành người giỏi nhất - có lẽ bởi vì việc cứ phải đi lại và ngắm nhìn những kẻ phì độn ngu ngốc xung quanh khiến tôi cảm thấy chán nản. Cần phải làm một điều gì đó để thay đổi thực tại này.
Lững thững đi qua trạm soát vé sâu hàng dặm dưới mặt đất và bước qua ngưỡng cửa tàu điện, tôi chạm mặt Radiel. Cậu ta vẫn hay lừ lừ câm như hến khi đi đến những nơi như thế này.



  "Lại gặp cậu rồi Radiel. Hôm nay cũng ra sân à?" - Tôi mỉm cười một chút rồi bắt chuyện với cậu ta. Như mọi khi.
  "Ừm..."
Xem chừng Radiel có vẻ khá ít nói, cùng làn da đen nhẻm và nghe chừng hơi yếu ớt. Nhưng thực tế cậu ta lại là một kẻ cũng gan lì chả kém ai. Tôi gặp cậu ta đầu hè này khi cậu ta đang bận "giải quyết" một toán những gã to lớn định "kiếm chác" thêm tại sân bóng mà chúng tôi hay chơi. Cậu ta hẳn rất ghê gớm, nhưng khi bình thường thì cậu ta chả khác gì một con mèo lầm lì hiền lành.
Bản thân tôi cũng thấy có một chút liên hệ với Radiel. Cậu ta cũng được nhặt về và không hề rõ mặt cha mẹ mình, tuy nhiên người nhặt Radiel về lại chả phải kẻ tử tế gì cho cam - hắn là một gã bợm nhậu khất nợ từ lần này đến lần khác. Cậu và hắn đã nảy sinh bao nhiêu xung đột - thậm chí còn xảy ra xô xát, dẫn đến việc cậu ta giận dữ bỏ nhà và tự tìm cho mình một chỗ trú mới...
Nghe kể rằng, cái tên kia... đã chết sau nỗ lực yếu ớt để với được tới một chai rượu đặt quá cao tầm với.
Tôi ngỏ lời giúp đỡ Radiel rất nhiều lần nhưng cậu ta khăng khăng từ chối lời đề nghị khá thân thiện của tôi.
Tất cả những gì tôi biết chỉ có thế. Cái tên, một chút thông tin về quá khứ. Cậu ta có thể tầm tuổi tôi, nhưng ai biết được?
Một kẻ bí ẩn như vậy khiến tôi cảm thấy khá thích thú...
Giống hệt cậu bạn thân quá cố của tôi - Ikari. Bây giờ thì cậu ta đã về với tro tàn rồi. Chết một cái chết mà chả ai biết cả...
Hôm đó, tôi chỉ được người ta thông báo đúng một câu thôi. Không ai nói cho tôi biết cậu ta đã gặp chuyện gì. Cứ như dầu đổ vào lửa - vốn đã chán ghét cái xã hội này từ lâu, khi chuyện này xảy ra tôi càng thêm chán chường cuộc sống...
...
Vì vậy nên khi gặp Radiel tôi đã cảm thấy cái gì đó ở cậu ta rất giống Ikari - cứng đầu, lầm lì nhưng rất thông minh, ghê gớm. Cậu ta khiến tôi không cô độc.
Radiel ngồi dựa vào lưng ghế trên tàu và tranh thủ chợp mắt khi tay vẫn đang còn dùng điện thoại - như thói quen. Rồi cậu ta cũng chỉ ậm ừ những câu hỏi hay những câu chuyện nhảm nhí mà tôi cố gắng rặn ra để kể. Cậu ta không hẳn là kẻ lỗ mãng như vậy, cậu ta chỉ đang im lặng với mọi người như bình thường thôi, với lại thiết nghĩ thì việc cậu ta gật gù và lên tiếng đã là một thành công lớn với tôi rồi.
Chúng tôi có trao đổi vài lời trước khi im lặng một hồi khá lâu và đợi cho đến bến xuống. Mọi việc cứ tiếp diễn như vậy kể từ khi tôi gặp Radiel - ngày qua ngày.
  "Tàu sẽ xuống bến khu đô thị Prymer trong vài phút nữa. Yêu cầu hành khách nhanh chóng di chuyển ra cửa xuống. Và chúc quý khách một buổi chiều vui vẻ."
Chúng tôi bước dần ra cửa và đi rảo nhanh xuôi theo cầu thang máy để có thể chóng trồi lên trên mặt đất. Như thường lệ, từng tia nắng le lói chiếu rọi thẳng vào mặt chúng tôi khi vừa mới đặt chân lên mặt đá gạch vỉa hè. Chúng tôi thở dài cùng lúc rồi quyết định cuốc bộ trong im lặng, dọc một con đường khá đông người, len lỏi vào trong các ngõ nhỏ rồi mới ngoặt đến khu sân quen.
Khi vừa mới thấy khoảng sân đó từ xa, tôi đã nghe thấy những tiếng đập nhồi bóng liên tục vang vảng.
Hôm nay vẫn là nhóm người hay chơi ở đây. Họ đang đấu với nhau rất hăng và không mảy may chú ý đến chúng tôi. Quả thật là do đam mê có thể làm cho chúng ta tạm quên đi mọi thứ. Quên đi cả chính những thứ đau buồn nhất của chính bản thân mình - tôi chắc chắn như vậy.
Radiel bắt đầu treo chiếc cặp của mình lên rào sắt rồi chạy khởi động quanh sân. Ấy thế thôi mà đã chạy cũng nhanh khiếp, chả hiểu cặp giò cậu ta chắc đến mức nào. Nhìn cậu ta mà xem - chạy chắc đã bằng các vận động viên, mà cũng nhờ dáng người nhỏ nhắn mà cậu không bị lực cản hay trọng lực cơ thể đè xuống. Cậu ta có thể lắt léo vượt qua các cầu thủ nghiệp dư khác và đưa lên rổ trước khi họ nhận ra hay chạy phản công ngay khi có cơ hội. Radiel thực sự khá phù hợp để chơi ở vị trí SF, nếu mà có đội nào đó nhận cậu ta vào.
Tôi chỉ tập vài bài khởi động cơ bản rồi bắt đầu lấy quả bóng ra từ túi của mình rồi ném ở phần sân rổ còn lại. Tiếng soạt kèm theo tiếng rung của lưới rổ bằng kim loại khẽ vọng lên trong không trung một cách đều đều, liên tục. Tốt, vậy là tôi vẫn ném ngon ơ, vả lại dáng ném cũng đã cải thiện đến mức hoàn thiện. Tôi tiếp tục dẫn bóng và đảo tay chân liên tục để kiểm tra lại độ khéo và nhạy của mình, cũng tuyệt. Tôi thử chạy lên rổ... Tất cả đều không có gì sai. Thế là đủ, đối với một PF.
Radiel cũng đã khởi động xong và cầm quả bóng khác của cậu ta lên. Tuy ném chưa thẳng nhưng vẫn có tỷ lệ trúng khá cao, cậu ta lại còn được cái chơi khá hăng, nhiệt tình và khá bền sức. Điều khiến tôi cảm thấy thích thú nhất là sức bật của Radiel - mỗi khi nhảy ném, cậu đều bật cực tốt. Một độ cao mà khó có người nào có vóc dáng như cậu có được. Có được thì giữ được cũng khó. Mà cậu ta thì lại luôn bật như vậy - như một con tôm, nhưng theo nghĩa tích cực.
Chúng tôi cứ tập ở phần sân còn lại cho đến trận đấu bên cạnh kết thúc. Đến lúc này họ mới nhận ra sự hiện diện của chúng tôi. Một vài người mệt mỏi chào tạm biệt ra về, một vài người ở lại và đang lau những dòng mồ hôi trên người như vừa mới tắm xong.
  "Này Kibo, Radiel. Làm thử vài hiệp ăn tiền đi." - Đó là Ryan, một anh chàng to con, nhưng chắc chắn chưa bằng tôi, lên tiếng thách thức. "Tao cảm giác hôm nay như ngày may mắn của tao vậy."
  "Thôi, đằng nào thì mày cũng có thắng được đâu Ryan." - Tôi cười cợt rồi tiếp tục ném quả bóng của mình đi. Lại một cú ném ba điểm. "Khi nào tìm được kèo chắc ăn hơn thì rủ bọn tao nhé. Mày đang thở hổn hển vì sợ thua kia kìa."
  "Bọn tao có thêm cô bạn trẻ này mà. Nhỉ Maria?"
Tôi quay ra và ngay lập tức nhìn thấy một vóc dáng mảnh khảnh nhỏ bé xinh đẹp ở sau hắn. Vậy là con gái thật hử? Nhưng mà con gái thì làm được cái gì? Mà, cô bé này là cái gì của thằng Ryan?
Như thể trả lời mấy câu hỏi đang lẫn lộn trong đầu tôi, bông hồng tóc ánh vàng này ngay lập tức biểu diễn vài đường bóng rồi ném nó vào rổ dễ dàng ở cự li y hệt tôi.
Chúng khá khiến tôi ngạc nhiên, cũng phải công nhận là giỏi.
Nhưng dù gì thì gì hôm nay vẫn không phải ngày may mắn của cái thằng đang đứng trước mặt tôi. Vì những đường bóng này, nếu cô ta không thể hiện, thì có lẽ chúng tôi khi mới vào trận có lẽ đã mất ba điểm vô lí khi chưa kịp hiểu điều gì xảy ra rồi.
  "Cô bạn này mới chơi ở đây lần đầu, là bạn tao." - Ryan vênh váo lên mặt.
  "Thú vị đấy." - Tôi gật gù tán thưởng, nhưng chắc chắn là vì vui sướng khi biết hai người chỉ là bạn hơn, rồi quay ra gọi với lấy Radiel. "Radiel! Vào đánh đi, chúng ta có kèo!"
  "Được."
Chúng tôi thêm một kẻ nữa vào đội hình của mình. Tên hắn là Ian. Chắc hắn mới tập chơi cách đây không lâu, vì nom hắn có vẻ lù rù lắm.
Hiệp đấu bắt đầu. Bóng được đội bên kia phát trước.
Cô gái tên Maria nhanh chóng nhận được đường bóng quá dễ dàng do kẻ trong đội tôi không kịp phản ứng. Cô ta bứt tốc dẫn bóng đến gần rổ rồi ném luôn. Một cú ném rất chắc, thẳng và chính xác đến từng góc độ.
Nếu nó không bị chặn đứng bởi Radiel. Cậu ta bật khá cao mà. Với cả về phần Maria, cũng là do đường bóng cô ta bắn ngang phè phè. Và có phần hơi cá nhân trong lối chơi của cô ta, khá giống tôi.
Bóng ngay lập tức rơi vào tay Ian. Hắn lập tức dẫn bóng ra ngoài vòng ba điểm rồi chuyền một cú đập đất dài rất thấp qua tay Ryan, cho Radiel. Cậu ta nhanh chóng nhận đường bóng và quay ra định ném thì đã nhìn thấy Maria nhảy lên. Cô ta có ý định ăn miếng trả miếng đây mà.
Mỗi tội chuyện đâu có thế. Với cả ngực cô ta lúc nó cũng nảy lên trông khá hấp dẫn. Quái, cô ta không mặc áo lót à?
Radiel giả ném thành công và ngay lập tức chuyền cho tôi. Khi tôi vừa mới nhận bóng, kẻ còn lại của đội bạn và Ryan đã kịp nhanh chóng vây lấy tôi với ý định ghìm tôi vào thế kẹt. Như mọi ngày. Điều này làm tôi cảm thấy nực cười cực kì mặc dù cũng ngạc nhiên đôi chút, vì có lẽ họ đã biết cách phản ứng nhanh nhạy hơn những trận đấu lần trước, nhưng...
Hình như họ luôn luôn quên mất. Tôi có thể nhảy ném trong khi xoay mình 180 độ - đó mới chỉ là một trong những cách đơn giản nhất mà có thể vượt qua hai kẻ này mà không tốn thời gian. Hiện giờ trong đầu tôi có rất nhiều cách để có thể vừa ghi điểm, vừa thể hiện được mình, vừa gây ấn tượng mạnh mẽ với bông hồng Maria kia.
Và tôi nhanh chóng quay lưng lại chạy ra ngoài vòng ba điểm trong khi cả hai kẻ sau lưng tôi đang đứng đơ người ra chưa kịp phản ứng. Nhảy lên, xoay mình và vảy bóng nhẹ nhàng. Giờ đây xung quanh tôi chỉ còn tiếng gió như đang né ra cho quả bóng vụt bay vào bên trong chiếc vành...
Ba điểm đầu tiên.
Chúng tôi nhanh chóng bước về đội hình cũ, phòng thủ, tấn công đều rất nhanh. Điều này khiến cho Ryan hơi tức tối, còn cô gái Maria kia thì có vẻ đang lép vế rồi.
  "Mỗi người trong đội đều phải ghi điểm nhé!" - Tôi nhanh chóng giao bóng lại cho Radiel đang chạy qua phía sau lưng mình.
  "Không có chuyện đó đâu!" - Ryan nhảy lên.
Radiel vẫn nhanh hơn. Ngay lập tức tôi đã vượt lên trước cùng với quả bóng lại trên tay và nhảy lên.
Chiếc rổ rung lên bần bật, một bên rổ trĩu xuống do tay tôi đang bám vào vành.
Tôi thán phục Radiel vì cậu ta nhỏ con mà bật cao, chứ tôi không nói rằng tôi không thể bật cao. Một cú úp rổ từ khoảng cách khá xa.
Sau cú úp rổ của tôi thì cả đội như có khí thế hẳn lên - ai cũng thay nhau ghi điểm liên tục. Có một sự thật là tôi và Radiel đã phòng thủ khá tốt. Có thể chưa bằng dân chuyên nghiệp của giải nhà nghề GBC, nhưng tốt đến mức đội của Ryan không thể ghi lấy thậm chí là một điểm. Trời bắt đầu xẩm tối, nhưng những đường bóng in dấu tay chúng tôi vẫn tiếp tục nhẹ nhàng hạ xuống bên trong chiếc lưới kim loại khiến chúng rung lên những tiếng lạo xạo nghe khá vui tai. Trận đấu nhanh chóng đi đến hồi kết.
GBC là một giải bóng rổ toàn cầu. Nếu mở "Medianoitiki" ra đọc thì cũng có thể thấy được đây là một giải đấu khá lớn mà tham gia toàn là các đội chuyên nghiệp có tiếng như Absolute Zerork, Future Sigma,... Và theo như tôi được biết, tiền thân của GBC là NBA - giải bóng rổ nhà nghề đã có từ những năm trước khi "Khối Thịnh Vượng Chung" ra đời, chắc được gần một thế kỉ rồi chứ chả ít.
À, vừa rồi do tôi quá hứng thú nên mới kể lại trận bóng chi tiết như vậy, mất thời gian với các tiểu tiết quá.
...
  "Vậy cậu tên là Maria. Chơi hay lắm." - Sau khi nhận vài tờ tiền từ tay Ryan-tức-tối, tôi chủ động quay ra bắt chuyện với Maria. Một cách khá tự nhiên nhưng cũng đủ để thấy độ dày nơi mặt tôi.
  "Cảm ơn, nhưng có lẽ mình hơi chủ quan. Đáng ra một tài năng như cậu phải được tuyển chọn để đi đánh giải GBC chứ." - Maria đáp lại rất nhỏ nhẹ, tay vẫn đang cầm chai nước nghịch ngợm.
  "Mình không hứng thú với giải lắm... Phần lớn tự chơi là chính, chơi cho vui thôi. Nhân tiện, mình là Kibo."
Có lẽ đánh bóng rổ là một cách khá hay để kết bạn với ai đó. Nhất là khi quá khứ của bạn như đám rong rêu bám ở đuôi tàu. Lúc chơi bóng rổ thì ai cũng vì đam mê hết, không ai khác nhau cả, mặc dù tôi vẫn hơi có vẻ có cái nhìn không tốt với những kẻ kém hơn mình. Đó là sự thật.
...
Bông hồng tóc vàng đã cho tôi số điện thoại. Một cô gái cho tôi số điện thoại. Lần đầu tiên đấy. Và có lẽ suốt dọc cả đoạn đường về tôi đã tra tấn Radiel bằng sự kiện mà tôi nghĩ tôi đã đánh giá nó cao như việc ngân hàng Atmard được thành lập để thống nhất tiền tệ và giá cả sau khi "Hiệp Ước WBG" được kí kết.
  "Được rồi, Kibo. Cậu đang nhắc đi nhắc lại một việc." - Radiel tỏ ra hơi khó chịu.
  "Nhưng mà việc một cô gái xinh đẹp thế này cho số là cả một bước tiến lớn! Nó cứ như... Bước nhảy đầu tiên của Neil Amstrong trên mặt trăng như trong sử sách ghi ấy!" - Tôi bắt đầu thấy mình hơi điên điên.
  "Nhưng tôi thì không hứng thú lắm..." - Radiel gãi đầu. Mà cậu ta bây giờ mới chịu mở mồm ra nói nhiều hơn với tôi. Một nỗ lực lớn lao phết. Những từ mà cậu ta nói ra đối với tôi đều là minh chứng cho việc chúng tôi càng dần trở nên cởi mở với nhau hơn. "Mà Neil Amstrong?"
Tôi và Radiel cùng rảo bước rẽ vào một con ngõ vắng mà chúng tôi thường hay đi qua để ra đường chính về nhà. Sở dĩ gọi là ngõ vì nó là một con đường nhỏ nằm giữa các dãy nhà hoang vắng và thường không có ai qua lại. Trời bắt đầu tối mù mịt hơn, nhưng chúng tôi thì nhờ có ánh đèn trong ngõ nên vẫn có thể vừa đi vừa nói chuyện với nhau.
  "Nhưng này Radiel, tôi nghĩ cậu cũng nên chuyển về cùng tôi chứ." - Tôi lại cố gắng gợi lại cho Radiel chuyện muôn thuở. "Có thể đó là một giải pháp tốt đấy. Chia sẻ tiền nhà, tiền vệ sinh,..."
  "Kibo, tôi rất cảm kích lòng tốt của cậu. Nhưng mà thực sự tôi nghĩ tôi có thể lo cho mình." - Radiel trả lời, vẫn cái giọng điệu cố xa lánh người ngoài đó. "Chúng ta vẫn có thể gặp nhau khi ra đây. Thế nên tôi sẽ chấp nhận lời đề nghị, khi mà tôi có định đổ..."
Bất chợt một tiếng la thất thanh của một phụ nữ phát ra từ giữa con ngõ. Tiếng của nó vang vọng lại trong không gian và trong cả đầu của chúng tôi khiến chúng tôi giật mình im bặt. Mọi chuyện đều xảy ra khá bất ngờ.
Một cảm giác ớn lạnh và ám ảnh chạy dọc sống lưng tôi. Có gì đó không ổn.
Nếu đó là một vụ án mạng, hay đơn thuần chỉ là một vụ cướp giật, một vụ hiếp dâm,... Thì có lẽ sẽ khá bình thường. Chúng tôi có thể xông ra và áp chế thủ phạm, giải cứu nạn nhân ra như mọi người đều làm. Rồi chắc chắn viễn cảnh tiếp theo chúng tôi thấy sẽ là đội cảnh sát tuần Climax sẽ xuất hiện và giải quyết mọi việc, chúng tôi sẽ được tung hô các thứ đủ kiểu. Nhưng đó không phải là vấn đề đang cần được bàn ở đây.
Thực sự cái cảm giác bất ổn đó đang ngày càng tăng lên rõ mồn một như ban ngày và tôi cảm nhận được nó. Chắc chắn cả Radiel cũng cảm thấy như vậy nên tôi mấy thấy nét mặt cậu ta dưới ánh đèn chập chờn trong ngõ. Một nét mặt hãi hùng mà hiếm khi tôi thấy ở một kẻ lạnh lùng như cậu ta.
Và, ánh đèn đã bị che đi.
  "Cái quái...?!" - Radiel cứng họng lại.
Một vóc dáng to lớn, bị bóng tối che dấu đi, đang đứng chặn thứ ánh sáng duy nhất có thể dẫn chúng tôi tháo chạy. Nó thực khổng lồ và sừng sững chặn lại cả một đầu ngõ trước mặt chúng tôi.
Cái thứ gì đây?! Tôi rối bời và tự lục tìm cho mình một câu trả lời. Một con người không thể có vóc dáng to như vậy. Vậy đây là cái gì?! Không loài động vật nào có thể to như vậy, kể cả con voi.
Tiếng vỡ của những mảnh thuỷ tinh phát ra và rơi lẻng xẻng xuống nền đất. Đen như mực.
  "Này, cho dù ai đang làm gì thì trò này cũng không hề hay đâu!" - Tôi và Radiel từ từ lùi lại trong bóng tối.
Bất chợt Radiel thốt lên một tiếng khá bất ngờ. Tôi quay lại thì đã không còn thấy cậu ta đâu...
Chết tiệt. Có một thứ bầy nhầy như sợi xúc tu khổng lồ đang cuốn quanh cậu ta và nhấc bổng cậu ta khỏi mặt đất!
  "Kibo! Kibo! Có cái thứ xúc tu khổng lồ quỷ quái gì đó đang quắp tôi lên!" - Radiel hoảng loạn cố gắng đá vào chiếc xúc tu. Cậu ta chắc chắn chưa bao giờ từng rơi vào trường hợp này. Và bất kì ai cũng sẽ như vậy, kể cả tôi. "Kibo!"
  "Khốn nạn! Tôi cũng có thể nhìn thấy được, vì Chúa!" - Tôi thất thần toan bỏ chạy, nhưng có quái quái gì đó đã giữ tôi ở lại. Tôi phải giúp Radiel. "Chờ tôi Radiel!"
Một tiếng gầm vang vọng lên khiến tôi phải quay phắt ra và phải hít một hơi thật mạnh thật sâu để không thể hét lên đầy sợ hãi.
Trong màn đêm, nhờ những ngôi sao sáng trên trời. Một loài sinh vật quái đản, kì dị và có những chiếc chi gớm ghiếc dần hiện diện. Những thứ dịch nhơ nhớp hắt lại ánh sáng của những ngôi sao - ghê tởm, bẩn thỉu. Nhưng không còn nhiều thời gian để suy nghĩ về một hình ảnh đáng sợ như vậy. Phải dũng cảm, thật bình tĩnh.
  "Chúa ơi cái quái gì thế?!" - Hẳn là Radiel cũng đã nhận ra, và sau đó chiếc xúc tu dần đưa cậu ta tới gần con quái vật ghê tởm này hơn. "Khỉ thật!"
  "Khốn nạn!" - Tôi nhanh chóng nhận ra nửa cơ thể dưới của nó đang mở ra, để lộ một đống thứ lởm chởm như gai nhọn chết người và hàng tá dịch hôi thối xộc thẳng vào khoang mũi của tôi.
Trong đó có xác chết đang phân rữa. Dường như là của một cô gái - hoặc chí ít đã từng là vậy... Chỉ còn thấy được đống thịt thối kèm theo những lọn tóc dài...
  "Kibo! Nó định nuốt sống tôi! Chết tiệt!" - Radiel cũng nhìn thấy thứ tương tự và ngay lập tức hiểu ra mối nguy hiểm mà mình đang gặp phải. Cậu cố giãy giụa thoát ra khỏi đống xúc tu của con quái vật gớm ghiếc ấy nhưng vô ích. "Làm gì đi chứ!"
Tôi bị choáng một lúc lâu sau khi thứ mùi đó xộc lên não. Từng cảm giác làm tôi đơ người lại, mê man và loạng choạng, buồn nôn. Nhưng tôi cố gắng lấy lại tỉnh táo để định hình lại mọi chuyện đang xảy ra.
Con quái vật đã cho Radiel vào bên trong nó. Từng miếng lởm chởm đó dần đóng lại.
  "Kibo!"
  "Không không không! Radiel!" - Tôi giật mình hoảng loạn lao vào cái thứ đó một cách thiếu suy nghĩ. "Nhả ra ngay, con "Zcoumbre" khốn kiếp!"
Và tất cả sau đó... Đều như những mảng kí ức bị biến mất. Tôi không thể nhớ ra mình đã làm gì. Tôi không nhớ... Và cũng không thể nhận thức được...
Chỉ biết rằng. Điều này đã làm cuộc đời của tôi thay đổi mãi mãi.
Cuộc đời bước sang một ngã rẽ khác. Một ngã rẽ mà không thể quay đầu trở lại.

_________________________________________________________

VNST tại đây.
Biệt Đội Ánh Sáng tại đây, MYTHZONE tại đây, Savage Inside X tại đây.
Promo Mask tại đây, Age Of War tại đây, 616 tại đây. Kamen Rider Basaroh tại đây.


Được sửa bởi MegaBeatle ngày Mon 28 May - 13:58; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
http://www.wattpad.com/user/MegaBeatle
Kitazaki-kun
Private
Private
avatar

Nam Taurus Snake
Tổng số bài gửi : 1060
Reputation : 21
Birthday : 27/04/2001
Join date : 22/09/2015
Age : 17
Đến từ : Nega World

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Tue 5 Dec - 12:06

Bản tiếq việt đâu bạn ơi, thế này khó đọc lắm. Cơ mà mình lên màu đẹp vcl hjhj <(")

_________________________________________________________

Ss1: Kamen Rider Zer0


Về Đầu Trang Go down
vietnam hero
Rookie
Rookie
avatar

Nam Cancer Snake
Tổng số bài gửi : 950
Reputation : 39
Birthday : 05/07/2001
Join date : 10/09/2015
Age : 17
Đến từ : ko đến từ đâu,ta đến từ đây

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Fri 8 Dec - 16:10

Giọng văn vẫn ấm áp như ngày lào :v

_________________________________________________________
Cuộc sống là một mớ hỗn tạp kieu kieu ta cố gắng để tìm ra con đường của bản thân phóng phóng

Đôi chân mỏi mệt bên cạnh con đường tối tăm... với hy vọng tìm thấy chút ánh sáng Smile Smile
Về Đầu Trang Go down
takuyario2109
New Recruit
New Recruit
avatar

Nam Virgo Rat
Tổng số bài gửi : 24
Reputation : 1
Birthday : 21/09/1996
Join date : 28/12/2016
Age : 22
Đến từ : Vũ Trụ số 696

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Sun 10 Dec - 16:05

sao ngay từ đầu đã biết nó là Zcoumbre rồi


_________________________________________________________
Về Đầu Trang Go down
MegaBeatle
Rookie
Rookie
avatar

Nam Gemini Dragon
Tổng số bài gửi : 786
Reputation : 112
Birthday : 18/06/2000
Join date : 28/05/2015
Age : 18
Đến từ : Nhà em

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Mon 11 Dec - 19:46

@Kitazaki-kun đã viết:
Bản tiếq việt đâu bạn ơi, thế này khó đọc lắm. Cơ mà mình lên màu đẹp vcl hjhj <(")
<(") im lặng và đọc đi

@vietnam hero đã viết:
Giọng văn vẫn ấm áp như ngày lào :v
Theo dõi nhé!

@takuyario2109 đã viết:
sao ngay từ đầu đã biết nó là Zcoumbre rồi
Bí mật sẽ được bật mí trong các chap sau, hjhj

_________________________________________________________

VNST tại đây.
Biệt Đội Ánh Sáng tại đây, MYTHZONE tại đây, Savage Inside X tại đây.
Promo Mask tại đây, Age Of War tại đây, 616 tại đây. Kamen Rider Basaroh tại đây.
Về Đầu Trang Go down
http://www.wattpad.com/user/MegaBeatle
MegaBeatle
Rookie
Rookie
avatar

Nam Gemini Dragon
Tổng số bài gửi : 786
Reputation : 112
Birthday : 18/06/2000
Join date : 28/05/2015
Age : 18
Đến từ : Nhà em

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Thu 11 Jan - 18:20

...
Khi tôi tỉnh lại, điều đầu tiên tôi nhìn thấy, đó là...
Một màn đêm bao phủ xung quanh mình, dày đặc và mù mịt như chính những gì mà tôi có thể nhớ được.
Tôi định cử động, nhưng có cái thứ gì đó đã còng tay chân tôi lại. Quái lạ! Giờ thì chuyện quái gì đang xảy ra nữa đây? Tại sao tôi lại ở đây? Đây là đâu? Tôi cố gắng lục lại những mảng kí ức nhập nhằng trong đầu mình, nhưng tất cả những gì tôi nhớ được...
...
Lúc đó.
Một con quái vật to khổng lồ có xúc tu, những thứ dịch ghê tởm bao lấy người nó và mùi hôi thối của những cái xác đã rữa ra trong phần dưới cơ thể - có thể là cái miệng của nó. Mà cũng không biết được. Mọi thứ chìm vào bóng tối. Rồi Radiel bị nó quắp lên và nhét vào trong đó. Mọi thứ đều rõ như in, như vừa mới xảy ra xong vậy.
Cố lên, sắp đưa được cậu ra khỏi nó rồi, Radiel... Cả bàn tay tôi dính bê bét toàn những thứ dịch kinh khủng - kể cả máu tôi... Tay chân tôi như đang cháy, đau đớn... Chợt tôi lại không thể nhớ được lúc đó mình đã làm gì...
... Chiếc xúc tu đã tóm được tôi. Con quái vật gầm rú lên đầy đau đớn, rồi quăng đập tôi xuống nền đất một cách tàn bạo. Cả mình mảy tôi bầm dập... Radiel thoát chưa?...
Nền đất nứt toác. Chân tôi bị lôi xềnh xệch đi bởi chiếc xúc tu...
Tiếng súng vang lên. Rất bất ngờ và khiến tôi như bừng tỉnh ngay trong khoảnh khắc ấy.
Nhưng cũng đã quá mệt để nhận ra mọi thứ xung quanh kĩ càng hơn.
Một con quái vật khác xuất hiện, quái thật... Mình chết đây rồi...
Không, là một ai đó...
Cái gì đó... màu xanh dương. Một thanh kiếm băng hiện ra và nhanh chóng lướt qua người con quái vật liên tục khiến nó đau đớn gầm lên, quăng tôi vào cánh cổng sắt hoen gỉ của một ngôi nhà hoang vắng bên cạnh.



Những hình ảnh mờ nhạt, thiếu dữ kiện để có thể tổng hợp được. Những thứ đó, chúng mập mờ, khó hiểu hoặc là không hề rõ ràng - tôi có thể nói như thế nào đây?
Những phát súng của một toán người đằng sau...
Tôi không thể giữ mình tỉnh táo hơn được nữa... Chuyện quái gì đang thực sự diễn ra vậy?...
Tất cả như một cơn ác mộng vậy. Nhưng cơn ác mộng này quá thật. Tại sao tôi không thể tỉnh lại?...
Tất cả xảy ra quá nhanh, và quá mơ hồ.
  "Elpha! Hai người này..."
  "Mau lên, đưa hai nạn nhân về chữa trị! Cấp độ thương tổn của anh chàng này là toàn cơ thể, có khả năng bị hỏng các chức năng sống vĩnh viễn do bị chấn thương sọ não nặng! Còn người này, anh ta bị dịch của con Zcoumbre ăn sống vào da, có khả năng bị thương tổn cả cơ thể và bị liệt vĩnh viễn! Cần nhập khoa cấp cứu ngay lập tức!"
Hai? Vậy là Radiel còn sống... Nhưng chuyện quái gì đang xảy ra thế? Chúng tôi được cứu sao?... Trước mặt tôi là một toán người không rõ mặt mặc những loại trang phục như kiểu binh lính đặc nhiệm các thứ đang sơ cứu qua loa cho chúng tôi, đằng sau lạc loài nhất là một chàng trai mặc áo phông xanh dương cổ viền vàng đang vội vã đốc thúc. Chính anh ta là người đang nói.
Tôi vẫn thấy được bóng dáng của Radiel nằm ngay bên cạnh.
Cậu ta vẫn thở gấp, cả cơ thể vương đầy máu... và bị bỏng, biến dạng một cách kinh khủng.
Tôi có thể nói là giống Deadpool, hoặc Freddy Krueger - do có một khuôn mặt lỗ chỗ nát bươm như bị acid ăn mòn... Nếu như tôi không quá hoảng loạn và dần mất đi ý thức.
Radiel? Radiel?... Tôi thều thào, không thể bật ra một hơi nào hơn...
...
  "Từ từ đã. Có gì đó không ổn. Tại sao...? Có cái gì đó không ổn về hai người này, cơ thể họ... Mau tìm hiểu đi! Thời gian gấp rút rồi!"
Làm ơn, đừng để chúng tôi chết. Tôi cần phải tiếp tục sống để tìm ra mục đích của chính mình...
Làm ơn... Đôi mắt của tôi, bên nhắm bên mở... Đờ đẫn, khó chịu.
...
  "Vậy hoá ra là thế. Cuối cùng... Cả hai người này..."
  "Tất cả đơn vị mau chóng chuẩn bị bắt tay vào để thực hiện chiến dịch "H-ZEPB" và "D-SEPP"!... Chiến dịch chính thức đi vào hoạt động!"
Cái gì đang xảy ra vậy... Tại sao tôi lại bị cùm lại... Sao trong này tối thế này?...
Đừng nhốt chúng tôi lại!...
  "Chúng ta đã tìm ra cả hai đối trọng của Zcoumbre và Stamon, chủng đặc biệt mà chúng ta đang tìm!"
  "Vậy là, đủ cả chín phân khu của các tạo vật rồi."
Zcoumbre?... Hình như mình cũng đã vô tình bật ra cụm từ này khi cứu Radiel... Stamon?... Và mắt tôi nhắm nghiền lại, sau khi nghe được bập bõm vài từ từ miệng những con người bí ẩn này. Chín phân khu... Các tạo vật...
...
Mê man, bất tỉnh. Không còn nhận thức được gì hết. Kể từ lúc đó tới tận bây giờ.
Đã được bao lâu kể từ khi tôi ngất đi?
Tôi cảm thấy hơi đau đầu, nhưng được một lúc thì hết. Chiếc cùm khá chặt khiến tội thậm chí đến cả việc ngoáy mũi cũng không thể. Nó giống như đang nhắc tôi rằng tôi giống một bệnh nhân tâm thần nặng bị trói trong bộ quần áo bị buộc chặt và gắn trên một chiếc xe đẩy di chuyển được - kiểu Hannibal Lecter trong một bộ phim cũ tôi xem có tên "Sự im lặng của bầy cừu".
Nhưng theo rõ ràng tôi có thể nhớ thì tôi chả ăn thịt ai.
Radiel đang ở đâu? Giờ tôi mới chợt nhận ra. Tôi đang ở một mình và không có ai ở cùng trong cái phòng giam "vô trùng". Radiel chắc cũng đang bị giam tại một nơi nào đó khác - nếu tất cả những gì tôi nhớ là thật.
Tôi thử gào lên, nhưng hoá ra là vô ích. Cái nơi tối đen như mực này hoá ra lại là một phòng giam kín cách âm. Đoán chắc là tôi đã tốn công sức chả để làm một cái tích sự gì cả. Và chắn chắn việc mất bình tĩnh cũng chẳng thể giải quyết được gì hơn - tôi đã rút ra kinh nghiệm xương máu này từ mấy lần bị bắt vì tội trêu chọc người mù qua đường rồi.
Và thực sự tôi có cảm giác như cái phòng giam này có hơi chút kiểu gập ghềnh không ổn định như thể... Khoan, tôi đang được vận chuyển qua đường biển? Vậy đây là một chiếc container à?
Tôi thử cựa quậy mình một lúc để cố thoát khỏi đống cùm xích này nhưng không khả dụng...
Chờ đã. Tôi đang không hề cảm thấy đau đớn.
Tôi cố cúi đầu xuống nhìn cơ thể mình và nhanh chóng trố mắt hoảng hốt. Tôi thực sự không thể hiểu chuyện quái gì đang diễn ra nữa! Cả cơ thể tôi... Hoàn toàn lành lặn! Cứ như không hề có chuyện gì đã xảy ra trong vòng nhiều giờ trước. Nhưng nếu tất cả không phải thật, sao tôi lại đang ở đây - bị xích lại như một con thú hoang?
Nhưng nếu là thật, thì làm cách nào... Tôi tưởng tôi bị chấn thương sọ não và có khả năng mất chức năng sống vĩnh viễn như anh chàng áo xanh đã nói?! Tôi tưởng tôi sẽ trở thành thực vật và phải dành suốt quãng đời còn lại trong bệnh viện Vernos và không ngừng hoảng sợ khi nhớ về ngày tôi bị tấn công?!
Chuyện quái quỷ gì đang thực sự diễn ra vậy?!
Bỗng dưng một tiếng kèn tàu kêu vang vọng từ bên ngoài. To đến mức tôi có thể nghe rõ được khi đang ở bên trong cái container chết tiệt này - theo như tôi nghĩ.
Vậy là tàu đã cập bến, và chuẩn bị có một gã nào đó sẽ đến múc tôi đi. Nô dịch? Hay là nhận cha nhận mẹ như trong mấy cái phim khoa học giả tưởng cũ? Hàng đống câu hỏi mỉa mai đang trôi chảy ra từ trong đầu tôi ngay lúc này. Mong là cha mẹ tôi là siêu anh hùng vũ trụ, hoặc ít ra làm cái gì đó để tôi có tiếng là con nhà tai to mặt lớn chút...
Bất chợt cánh cửa container bật mở, khiến cho một đống ánh sáng lọt thẳng vào mắt tôi làm tôi bị loá đến nhức đầu. Tôi nhăn nhó quay mặt đi trước khi có thể kịp cảm giác rằng hình như có nhiều người cùng lúc đang bước vào. Những chiếc đế giày nện xuống bề mặt trong container và bóng tối đang chắn đi mất những tia sáng duy nhất đó chính là điều nói lên rằng tôi đã đúng.
  "Đưa cậu ta ra ngoài."
Ngay lập tức cả người tôi được xốc lên và dìu ra ngoài chiếc container một cách không hề dễ chịu - khá chắc tôi đã bật lên một âm thanh khá khó hiểu lúc đó và tôi sẽ không đời nào kể lại đâu. Mất một lúc tôi mới có thể làm quen với ánh sáng ở môi trường bên ngoài, và tôi thấy ngay một toán người mà tôi đã thấy vào cái đêm định mệnh đấy, kèm theo vài người nhìn khá lạ lẫm nhưng với tôi nó khá là bình thường so với việc tôi bị xiềng xích y hệt một con thú vậy.
Trước mặt tôi là một người đàn ông mặc một bộ vest lịch thiệp đeo một chiếc kính đen. Lão ta trông khoẻ mạnh và cứng rắn, mái tóc vàng tự nhiên được cắt tỉa và chải chuốt bóng lẫy lên cùng với một gương mặt nghiêm túc đến phát hoảng. Hai tay lão để vắt sau lưng tạo một vẻ nghiêm trang theo thủ tục mà tôi nghĩ là không cần thiết.
  "Chào cậu nhóc. Một chuyến đi không mấy tốt lành gì, theo tôi biết là vậy." - Người đàn ông đó lên tiếng.
  "Ông nói khá đúng đấy. Không thoải mái gì cho cam." - Tôi bật cười đầy cay đắng. "Mà từ từ đã, mấy người là ai? Tất cả những chuyện đã xảy ra là sao? Tại sao tôi lại ở đây, bị xiềng xích như một bệnh nhân tâm thần đến từ viện Vernos? Và Radiel đâu rồi?"
Hàng loạt câu hỏi cứ thế tuôn trào khỏi miệng tôi không ngừng. Nhưng người đàn ông đó im lặng một lúc, sự im lặng đó khiến tôi cảm thấy bực bội nhưng cũng có phần lo lắng chút. Tiếng biển cả rộng lớn vẫn thế rào rào từng đợt sóng. Nắng gắt.
  "Chỉ là những thủ tục phòng tránh cần thiết thôi. Không có cái gì là thừa thãi cả, cậu biết đấy."
  "Thủ tục phòng tránh? Cho cái quái gì cơ chứ?" - Tôi cảm thấy hơi khó hiểu và vội vàng thốt ra.
  "Cậu sẽ biết sớm thôi, nhóc ạ. Giờ hãy theo tôi." - Người đàn ông tóc vàng quay lưng và ra hiệu cho tất cả mọi người cùng đi. "Nhân tiện, tôi là đặc vụ Phil Moore."
Chưa kịp nói gì thêm, tôi đã bị dẫn giải một cách thiếu thân thiện bởi những kẻ mặc quần áo đặc nhiệm kì lạ mà tôi đã từng thấy trong vài mẩu truyện tranh mà tôi lục lên được. Có lẽ đúng là nên dạy lại cho đám người này biết cách đối xử với con người nó như thế nào rồi.
Đi qua cả đống những hàng container chất lên cao như những toà nhà chọc trời, thì tôi bỗng thấy hàng loạt những chiếc trực thăng của quân đội đang đứng đậu ở trước mặt. Chúng được trang bị đầy đủ tận răng những thứ vũ khí hạng nặng như tên lửa, pháo sáng, súng máy,... đủ làm một tổ chức khủng bố nào đấy phải nuốt nước bọt kinh hãi.
Gì đây, đây là chính phủ triệu tập à? Nhưng tôi có làm cái quái gì đâu? Càng nghĩ tôi càng thấy một cái gì đó khá nghiêm trọng đang dần xảy đến với mình rồi.
Từng chiếc cánh quạt quay mòng làm tóc tôi bị thổi tung lên, từng lọn gió bay xuống khiến cho mắt tôi bắt đầu chảy nước vì khô quá. Tôi vừa nhíu mắt lại thì đã bị đẩy vào trong buồng ngồi.
Một vài người - kể cả lão mặc vest "Đổ Đầy Thêm" kia - một biệt danh mới tôi đặt cho lão vì "Đổ Đầy Thêm phiên âm khá giống "Phil Moore", cũng bước vào ngồi cạnh tôi cùng với một đống thứ vũ khí nguy hiểm nhưng cũng đồng thời rất ngầu lòi, rồi cho đóng cửa khoang lại. Máy bay trực thăng bắt đầu cất cánh bay vút lên một "bầu trời đầy mây", mặc dù từ trong này tôi chả thể nhìn thấy được bất cứ thứ gì ngoài cái khoang không có lấy một chiếc cửa kính chật kín người. Lí do đơn giản thôi: trên trời thì lúc quái nào chả có mây, nhất là khi vừa rồi tôi còn được biết thời tiết hôm nay khá đẹp?
Đây là lần đầu tiên tôi đi máy bay trực thăng, nên cũng không khỏi hãi hùng khi mà nghĩ tới cảnh cách chân mình mấy trăm dặm là một khoảng không hun hút. Máy bay nó cứ rung lên rung xuống khá kinh khủng, ít nhất là theo tôi cảm nhận được như vậy. Áp sát lưng vào tường và ngửa mặt lên nhìn trần, tôi cố lấp đầy không khí vào phổi mình một cách bình tĩnh và chậm rãi thở ra. Nhưng nhịp tim tôi vẫn đập nhanh không thể chậm đi. Việc này cứ tiếp diễn đến phát ngấy như thế hàng giờ liền chỉ cho đến khi có kẻ khác mở miệng mà thôi.
Tôi quay ra tìm một chiếc đồng hồ. Đồng hồ đeo tay của đặc vụ bên cạnh.
Mùng 15 tháng sáu năm 2049. Ít ra chưa đến một tuần kể từ khi ngất đi, và qua béng sinh nhật tôi mất rồi, buồn thật.
Khoang máy bay này khiến tôi cảm giác thật ngột ngạt - từng chiếc lưới buộc đồ đạc lại với nhau, những chiếc cặp dù treo sẵn trên giá hay những chiếc hòm được cột chặt dưới chân,... đã làm cho diện tích của nó bị giảm đi đáng kể. Nhất là khi còn nhồi thêm cả một đống người như thế này nữa. Sở dĩ tôi phàn nàn điều này là vì một phần tôi quá cao và đầu tôi cũng đã cụng phải một cái giá trên đầu.
  "Lần đầu được bay cao hả?" - "Đổ Đầy Thêm" nhìn tôi vẫn với ánh mắt chết đầy lạnh lẽo và hỏi.
Tôi im lặng không muốn nói gì cả, vì nếu mà tôi mở mồm ra thì có khi sẽ chả giữ toàn mạng nổi. Cứ thử nghĩ ra cái cảnh cả đống người ở đây người lấm toàn thứ nhờn nhờn tởm lởm mà tôi nôn ra khiến tôi khá ngữa ngáy khó chịu.
  "Bây giờ khá là an toàn nên có lẽ cậu có thể nghe, cậu nhóc ạ." - "Đổ Đầy Thêm" nói tiếp, tay bắt đầu lấy ra một cặp tài liệu dày cộp và mở nó ra rồi đưa cho tôi. "Mọi chuyện xảy ra đối với cậu từ suốt 24 giờ qua đều là sự thật. Chúng tôi là những người làm việc cho bộ phận ngầm của "Khối Thịnh Vượng Chung", hay còn gọi là "Trụ sở Nghiên cứu và Xử lí những Hiểm hoạ bất thường". Đó là một bộ phận khá là thú vị nếu cậu có còn hứng để tìm hiểu tiếp lúc hạ cánh vài tiếng đồng hồ nữa. Còn anh bạn da ngăm của cậu cũng đang được đưa về rồi. Và cậu ta cực kì, cực kì ổn và khoẻ mạnh, cũng giống hệt cậu thôi, Jinrui Kibo ạ."
Tôi lắng nghe không để lọt mất đi một từ khỏi tai mình và khá ngạc nhiên vì những lời nói của lão Phil Moore này và cố tìm ra một câu nào đó mang tính sơ hở để đùa cợt, nhưng rồi tôi chợt nhớ ra mình vẫn phải cố nhịn nôn và cũng phát hiện ra đồng thời giọng của lão này khá là nghiêm túc nên cũng im bặt.
Nếu vậy thì tất cả đều là thật - chuyện con quái vật lẫn chuyện chúng tôi bị tấn công gần chết. Mà là thật chứ sao nữa - mọi thứ chi tiết đến tận lông chân kẽ tóc, còn tay chân tôi vẫn bị xích lại y hệt một con chó con bị dại. Tôi cảm thấy mất dần kiên nhẫn khi cứ hàng tiếng trôi qua mà vẫn chưa thể tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi của mình. Nhưng có điều quan trọng hơn trên tất cả mà tôi vẫn chưa thể biết được rằng...
Tại sao tôi và Radiel - nếu đúng như lão này nói, có thể sống sót và còn lành lặn, dường như không hề bị thương tổn gì qua một cuộc tấn công của một con quái vật cho đến tận bây giờ?
Rõ ràng đến cả những kẻ xung quanh tôi cũng có thể biết điều gì đấy nhưng chưa dám nói với tôi, vì bằng chứng chính là cái cách nhìn tôi đầy dè chừng của họ. Một vài kẻ thì để lộ vẻ lo lắng, một vài kẻ khác thì có thể sẽ chĩa nòng súng và bắn tôi tan xác bất kì lúc nào - đó là cái cách mà tôi dám chắc họ sẽ làm lắm. Tuy nhiên, anh chàng thanh niên áo xanh dương có lẽ tên là Elpha kia thì chả chú ý lắm đến sự hiện diện của tôi - cậu ta chỉ ngồi im lặng và chợp mắt một lúc. Tôi cảm thấy có lẽ hơi bất ngờ về thái độ của cậu ta thật, vì chính xác tôi nhớ rằng chính cậu ta đã thúc giục những kẻ đang dõi con mắt chằm chằm vào tôi ngay lúc này phải cứu chúng tôi trước khi nhận ra có cái gì đó mà tôi không biết. Việc là thế, nhưng tôi cũng không biết nên nói gì cả...
Mà khoan, sao lão này biết tên tôi?!
  "Chuẩn bị hạ cánh. Nga Sắt xin phép được hạ cánh."
  "Nga Sắt được quyền hạ cánh." 
Bỗng chiếc trực thăng nghiêng sang một bên khiến tôi hơi chao đảo. Chết tiệt, họ gài chiếc xích gì đó ngang bụng tôi vào chiếc ghế đằng sau nên khi nghiêng bụng tôi bắt đầu thít lại và làm cho cái vị chua chua cay cay tởm lợm trong họng tôi tí nữa thì trào ra. Nó bắt đầu rung lắc và khựng lại giữa không trung rồi từ từ hạ xuống bãi hạ cánh.
  "Nhóc Kibo, vừa nãy cậu vừa được đi dọc con sông lớn để ra bến cảng. Và nãy chúng ta đi trên trực thăng với vận tốc khá nhanh đấy" - "Đổ Đầy Thêm" nhanh chóng đứng dậy và thu xếp đống tài liệu rồi nhét nó vào tay tôi trong khi những kẻ khác đang xốc nách tôi lên lần nữa. "Bây giờ chúng ta đang ở ngay giữa Trụ sở, trung tâm chính và là nhà của các thành viên chủ chốt của chúng tôi."
  "Rất vui khi được biết." - Tôi nhíu một bên mày chế giễu.
Khi họ mở cửa khoang, tôi mới biết được rằng hoá ra nó còn khủng hơn rất nhiều. Ý tôi khủng ở đây tức là to khủng khiếp. Công trình bãi rác Fresh Kills cũng chưa chắc to được như thế này...
Một bãi đáp rộng lớn nằm ở giữa đại dương mênh mông vô tận. Nó rộng hơn bất kì nơi nào mà tôi biết. Một công trình kiến trúc với bề mặt phản chiếu rất thích hợp cho việc vô hình cả về tầm nhìn lẫn radar. Quả thật là bộ phận bí mật rất giỏi mấy cái việc này. Làm thế nào để họ có thể xây cái thứ to đùng đoàng này ngay giữa biển?
  "Tất cả "Tàn Phá Viên" các bạn có thể lui được rồi, cảm ơn. Elpha, cậu nhóc biết phải làm gì rồi chứ?" - "Đổ Đầy Thêm" ra hiệu cho những kẻ có thể nuốt sống tôi bất cứ lúc nào rút lui, điều này làm tôi có thể thở phào nhẹ nhõm giống như cái cảm giác kiểu bạn bị một tên sát nhân hàng loạt truy điểu và tự dưng hắn tha cho bạn vậy. Rồi lão này cho gọi cậu Elpha theo cùng trước khi réo tên tôi. "Làm ơn đứng vào ô tròn này, nhóc Kibo."
Tôi miễn cưỡng đứng vào một cái ô tròn có một số hình hoa văn kì lạ mà tôi chưa thấy bao giờ. Trông nó có kiểu hơi kinh dị với hình những chiếc đầu lâu xương sọ biến dạng của sinh vật nào đó được chạm khắc lên. Chú ý kĩ thì thấy cả thảy có chín ô được xếp thành một vòng tròn cạnh nhau, tính cả ô của tôi - điều này làm tôi gợi nhớ đến cụm "Chín tạo vật" mà tôi đã được nghe vài giờ trước. Lạ thật...
Chả lẽ họ định ném tôi cho con quái vật nào đó ăn thịt vì tôi đã biết quá nhiều?!
Trước khi tôi có thể làm bất cứ điều gì để chạy trốn, Phil đã nhanh chóng nhấp chân vào một cái nút ở giữa. Bỗng dưng cả người tôi và người lão đều bất động và từ từ trượt xuống dưới như một chiếc thang máy - trên đầu tôi, chiếc ô tròn dần đóng lại đấy đã ngăn cản bất cứ ý định tẩu thoát nào của tôi.
Nó tụt xuống tầng cuối cùng nằm sâu dưới đáy đại dương - điều đầu tiên mà tôi thấy được do công trình này có thể đã được xây bằng kính một chiều, với một tốc độ nhanh ghê rợn làm tôi sốc tận não.
Và trước khi có thể kịp nhận định tình hình thêm thì rầm cái tôi đã ngã nhào ra trên nền đất của tầng dưới cùng hiện giờ. Sự bất động đã biến mất thật đúng lúc và thật tình cờ, tôi khá thất vọng vì điều đó.
  "Đừng lo, khi đã quen với việc sống ở đây rồi thì việc này cũng sẽ chịu được thôi."
Hả, "sống"?! Lão đang nói cái quái gì thế?!
Tôi bò lồm ngồm trên mặt đất cố ngồi dậy với cả một cơ thể đang bị xiềng xích thì chợt chú ý thấy rằng cách tôi ba thang máy nữa, Elpha cũng vừa bước ra từ đó và nhẹ nhàng xách tôi dậy.
Như vậy hoá ra "Chín tạo vật" là chín cái thang máy à? Lại thêm một nỗi thất vọng nữa cho tôi ngoài việc bù lại rằng ở đây khá gọn gàng, sáng sủa, hiện đại với những thứ công nghệ mà chắc phải thử mới biết nó được dùng để làm gì,... Nói thật, nếu bên ngoài kia là cả một nỗi thất vọng lớn - thì trong nơi này, cảm giác như tôi đang đi lạc vào trong tương lai mấy trăm năm cùng với những mô phỏng không gian, những cỗ máy lạ mặt như trong Star Trek mới được thấy,...
Và những căn phòng nhiều như một mê cung dày đặc với những con người đang di chuyển xung quanh bất chợt quay lại nhìn tôi y hệt mấy người trước. Nhưng ánh mắt họ lại không hề có ý định thù địch hay giết chết tôi. Họ hân hoan, xì xào... Kì lạ.
  "Đứng dậy đi. Đi theo tôi vào phòng. Cậu mệt rồi." - Sau khi chào hỏi vài người trên hành lang, Elpha tiếp tục đưa tôi đi. Trong khi lão Phil vẫn bám theo sau dai y hệt một con đỉa.
Cậu ta dìu tôi đi thẳng đến một cánh cửa sắt to đùng. Việc đầu tiên tôi chú ý đó chính là hình một chiếc đầu lâu quỷ Satan màu cam đặt nghiêng được khắc lên đó từ trước - trông nó tạo hình giống hệt một chữ "Z". Và thật bất ngờ, dòng chữ trên cánh cổng có ghi "Phân Khu Zcoumbre". Đúng, tôi đã có đề cập đến từ này một cách vô thức khi đang cố cứu Radiel khỏi một con quái vật kì lạ. Từ này cũng được nhắc lại bởi đám người đã cứu tôi.
Zcoumbre là gì?
Elpha vẫn nâng tôi trong khi chờ lão Phil kia quét một cái thanh kim loại gì đó qua người tôi. Cái cửa ngay lập tức bật mở.
  "Yên tâm đi nhóc, từ lần sau khi cậu bước vào đây cánh cửa này sẽ tự động mở cho cậu."
  "Đừng nói quá nhiều nữa đặc vụ Phil." - Elpha tiếp lời. "Cậu ta mới ở đây lần đầu."
Gã Phil tỏ ra hơi phật ý một chút nhưng cũng không nói gì thêm. Vậy là một chàng trai trẻ thực sự có thể khiến một lão già ngậm mồm, thật hoan hô. Ngoài ra, có một tính cách khá thân thiện toát ra từ chàng trai này làm tôi tự dưng quên mất mấy việc tệ hại mà tôi cũng vừa được nếm trải suốt thời gian vừa rồi.
Nhưng vừa khi bước vào, tôi còn phải ngạc nhiên hơn nữa. Thậm chí ngạc nhiên cái kiểu hoang mang hơn là thán phục. Nó làm tôi thấy không thoải mái.
Tất cả đống đồ đạc của tôi, những tài sản của tôi. Những kiểu ti-vi máy tính các thứ,... Đều có mặt ở đây hết.
  "Chúng tôi đã dọn hẳn đồ của cậu đến đây ngay sau khi đêm hôm qua, lúc cậu tấn công con Zcoumbre." - Phil chắc không chịu được, lại nói thêm một câu. "Để cậu thoải mái như ở nhà. À mà có vẻ như cậu đã thử tìm và xem lại những cuốn sách, thước phim đáng ra đã phải bị tiêu huỷ rồi..."
  "Cái gì?! "Tấn công"?, Con quái vật ghê tởm đó đã tấn công chúng tôi mà?!" - Tôi hơi khó chịu khi nghĩ rằng lão "Đổ Đầy Thêm" này dùng sai từ. Càng ngày tôi càng thấy lão hắn dần dần rồi đấy. Nhưng vấn đề mà tôi cần tìm câu trả lời vẫn chưa được giải đáp. "Với cả thực sự đang có chuyện quái gì đang xảy ra?! Radiel đâu?! Tại sao đống đồ nhà tôi lại ở đây?! Giải thích cho tôi đi!"
  "Đợi tôi mở khoá cho cậu đã." - Elpha nhanh chóng làm cho những sợi xích lạnh dần bằng một cách nào đó mà tôi tôi không thể nhìn thấy. Đó là do tay tôi bị xích lại sau lưng, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự buốt lạnh ấy. Chúng đã hoá băng. Rồi cậu ta nhanh chóng đập vỡ chúng làm những tiếng xích rơi lẻng xẻng xuống nền đất.
Đó cũng là lúc tôi đấm cậu ta một phát. Trước khi tất cả kịp phản ứng, tôi đã vọt qua người lão "Đổ Đầy Thêm" và chạy ra khỏi căn phòng này. Trên tay tôi không hiểu sao vẫn còn cầm đống tài liệu lão Phil đưa cho lúc nãy, nhưng tôi chả còn quan tâm tới điều đó nữa.
Ở đằng sau, rõ ràng là lão Phil đang tìm cách thông báo sự tháo chạy đột ngột của tôi, nhưng điều đó không hề ngăn cản tôi tiếp tục. Quả thật, nhớ được đường ra đã đành, nhưng mà để chạy một mạch qua chỗ này chả khác gì đâm đầu vào ngõ cụt cả. Nó đúng là mê cung.
Lao qua và xô ngã vài người mà tôi gặp được ở đây và nhanh chóng tiến tới chỗ thang máy mà không cần mất thời gian tìm kiếm, tay tôi vội vàng bấm nút. Lúc này tôi có một cảm tưởng cho rằng có thể tôi sẽ làm hỏng cái nút bấm nếu tôi tiếp tục bấm vào nó liên tục với một kiểu khá thô bạo. Tôi phải nhanh lên trước khi lũ điên này bắt đầu biến tôi thành một thằng điên như chúng!
Nhưng thật chết tiệt, cánh cửa không chịu mở cho tôi!
Đúng lúc đó, tôi bỗng dưng bị ngã ngược ra sau. Đau đớn bò dậy nhưng ngay lập tức hai cánh tay của tôi bị khoá lại. Là một tay nào đó vừa xuất hiện đã hạ đo ván tôi. Đống giấy tờ bay tứ tung trước mắt trong khi tôi đang cố gắng thoát ra một cách vô ích khỏi cái càng kẹp này. Tất cả đều chết tiệt thật, tôi đã phun quá nhiều từ "chết tiệt" rồi. Nhưng thực sự đúng là chết tiệt.
  "Cảm ơn cậu, Alabalac." - Elpha chạy tới, tôi có thể nghe thấy giọng cậu ta đang tới gần.
  "Cậu thấy không Elpha! Tôi đã hạ anh chàng cao to này chỉ bằng cú vật mà cậu đã dạy cho tôi đấy!" - Alabalac khoái chí. Đây thực sự là một trò đáng để khoe à? "Chỉ cần bắt được cánh tay đối phương, áp chặt vào họ và..."
  "Được rồi, để cậu ta cho tôi. Cậu sẽ có một ngày dài đấy Alabalac. Và bây giờ... Là cậu, thằng khôn lỏi." - Elpha đỡ tôi dậy. Sau khi nhìn qua mặt cậu ta, tôi cảm thấy là đúng là mình có phần phản ứng hơi thái quá với mặt cậu. Máu mũi tèm lem. Nhưng không chỉ thế, Elpha còn trỏ tay vào đống tài liệu đang rải rác khắp nhà.. "Kibo, thậm chí cậu còn chưa đọc đống tài liệu này."
Tôi giật ngay tay của cậu chàng áo xanh dương này ra và dè chừng nhặt từng tập lên.
Và thật tình cờ nhưng cũng khá dễ hiểu. Dòng đầu tiên đập vào mắt tôi chính là bản sao hồ sơ của tôi được lập ra ở Cô Nhi Viện, học bạ, tôi sinh ngày 13 tháng sáu năm 2031,... Tất tần tật những gì có liên quan đến tôi đều đã được họ truy tìm kể từ sau cái đêm con quái vật đó tấn công tôi và Radiel.
Điều đó không có gì ngạc nhiên mấy, nhưng tôi bắt đầu thấy những tập giấy sau có nhiều thứ phức tạp hơn. Xét nghiệm mẫu máu rồi đủ các thứ tùm lum - quái lạ, họ xét nghiệm trên người tôi lúc tôi bất tỉnh, hay là họ lấy thông tin đó từ mấy lần tôi đi khám sức khoẻ? Họ đang tìm hiểu một cái gì đó, và chắc chắn họ đã tìm ra được cái quái gì đó thật về tôi. Thế nên tôi mới đang ở đây - đấm vỡ mũi Elpha và cầm tài liệu này đọc.
Tôi chợt chú ý đến dòng chữ màu đỏ được in ở cuối hồ sơ xét nghiệm. "Kết luận: Tạo vật HZ". Khó hiểu, và khó chịu đi kèm. Rồi còn cả những dòng chữ "Khớp" rất thiếu dữ kiện và chả cho tôi biết rằng tôi "khớp" với cái gì. Họ đã nghiên cứu về cái gì?
Nhưng tôi chợt thấy một bức ảnh.
Giật mình, tôi không chắc là mình đang nhìn đúng không. Có thể bức ảnh chụp mở và bị hỏng.
Nhưng không, nó rất rõ. Đó là hình ảnh chụp từ một chiếc máy quay - chắc là do đội đặc nhiệm đã cứu tôi thu lại được. Tròng mắt tôi, tôi có thể cảm nhận được chúng đang giãn ra. Hoảng loạn, tôi không thể hiểu được. Nhưng trước mặt tôi vẫn rõ lù lù.
...
Hình ảnh tôi đang xé tan con quái vật đêm đó ra. Một cái nhìn đầy hoang dại như muốn ăn tươi nuốt sống nó. Cảm giác khi đó... Nếu nhìn vào bức ảnh này và không rõ chuyện gì xảy ra giống như là một con quái vật bị dày vò thể xác, đau đớn bởi một con quỷ. Đó không còn là cứu Radiel nữa nếu thực sự không phải là tôi đã muốn thế. Nó trở thành một cái gì đó kinh khủng còn hơn thế nhiều.
  "Kibo, cậu có nhận ra mình có thể lực rất bền không?" - Elpha hỏi tôi trong khi tôi còn đang hoang mang tột độ. Chắc hẳn cậu đã thấy được phản ứng của tôi và cả bức ảnh.
  "Có..."
  "Cậu có thể nhớ rõ mọi thứ kể cả khi mới thấy nó một lần, đặc biệt rõ nhất là khi cậu tìm được đường ra "Đường Dịch Chuyển Gấp" mặc dù mới đi qua một lần. Các giác quan của cậu nhạy bén. Cậu luôn cảm thấy chán xã hội này?" - Không để tôi nói tiếp, Elpha tiếp tục hỏi dồn dập tôi. "Cậu giỏi hơn người khác rất nhiều mặc dù cậu không làm gì nhiều, cậu không thấy lạ sao? Cậu có nhớ rằng cậu đã buột miệng thốt ra cái tên "Zcoumbre" khi tấn công con Zcoumbre đấy mặc dù cậu trước đây không hề biết đến sự tồn tại của nó? Cậu có nhớ cậu đã tấn công nó bằng cách nào? Cậu còn nhớ cả cái lúc cậu bị thương rất nặng, rồi tôi thông báo rằng cậu sẽ liệt vĩnh viễn. Nhưng cậu có thắc mắc rằng tại sao sau lúc ấy và đến bây giờ, cơ thể cậu lại còn nguyên vẹn như chưa có chuyện quái gì xảy ra?"
  "Chuyện... Chuyện quái gì đang xảy ra?!" - Không kìm lại được, tôi nắm lấy cổ áo của Elpha và gào lên. "Nói cho tôi mau, Elpha! Chuyện quái gì đang thực sự xảy ra?!"
Elpha gạt tay tôi ra, rồi im lặng một lúc. Sau đó, cậu ta mở đôi môi đang dính đầy máu mũi của mình ra và nói.
Đó là những lời nói đã làm tôi sốc nặng. Nhưng không chỉ thế, nó sẽ khiến tôi thay đổi cả suy nghĩ lẫn cả cuộc đời mình. Đúng là vậy, điều này rất quan trọng - nó chính là điểm mốc quan trọng để dẫn dắt tôi đến những sự kiện sau này. Những sự kiện mà chúng ta không bao giờ tưởng tượng nổi.
  "... Chuyện là thế này. Kibo, cậu không chỉ là con người bình thường. Cậu là một tạo vật trong truyền thuyết. Tạo vật Z đặc biệt duy nhất còn sót lại trên thế giới này. Tạo vật Zcoumbre, như con quái vật mà cậu đã tấn công."

_________________________________________________________

VNST tại đây.
Biệt Đội Ánh Sáng tại đây, MYTHZONE tại đây, Savage Inside X tại đây.
Promo Mask tại đây, Age Of War tại đây, 616 tại đây. Kamen Rider Basaroh tại đây.


Được sửa bởi MegaBeatle ngày Mon 28 May - 13:59; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
http://www.wattpad.com/user/MegaBeatle
vietnam hero
Rookie
Rookie
avatar

Nam Cancer Snake
Tổng số bài gửi : 950
Reputation : 39
Birthday : 05/07/2001
Join date : 10/09/2015
Age : 17
Đến từ : ko đến từ đâu,ta đến từ đây

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Thu 11 Jan - 19:03

Quái thiết kế là cây hoa fusion bạch tuộc <(")

Phận là nv chính,khổ vãi đạn :v

_________________________________________________________
Cuộc sống là một mớ hỗn tạp kieu kieu ta cố gắng để tìm ra con đường của bản thân phóng phóng

Đôi chân mỏi mệt bên cạnh con đường tối tăm... với hy vọng tìm thấy chút ánh sáng Smile Smile
Về Đầu Trang Go down
MegaBeatle
Rookie
Rookie
avatar

Nam Gemini Dragon
Tổng số bài gửi : 786
Reputation : 112
Birthday : 18/06/2000
Join date : 28/05/2015
Age : 18
Đến từ : Nhà em

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Sat 10 Feb - 23:35

@vietnam hero đã viết:
Quái thiết kế là cây hoa fusion bạch tuộc <(")

Phận là nv chính,khổ vãi đạn :v
Chưa khổ lắm đâu Twisted Evil cứ theo dõi nhé!

...

kieu
À mà thông báo cho mọi người rằng là mình sẽ up chap chỉ khi đã có đủ ảnh minh họa thôi. Nếu ai muốn đọc trước thì hãy lội lên các link ở đầu topic này để đọc ạ. Xin cảm ơn!

_________________________________________________________

VNST tại đây.
Biệt Đội Ánh Sáng tại đây, MYTHZONE tại đây, Savage Inside X tại đây.
Promo Mask tại đây, Age Of War tại đây, 616 tại đây. Kamen Rider Basaroh tại đây.
Về Đầu Trang Go down
http://www.wattpad.com/user/MegaBeatle
MegaBeatle
Rookie
Rookie
avatar

Nam Gemini Dragon
Tổng số bài gửi : 786
Reputation : 112
Birthday : 18/06/2000
Join date : 28/05/2015
Age : 18
Đến từ : Nhà em

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Mon 28 May - 14:00

...
Tôi im lặng đứng ngoài chiếc hành lang lớn đầy người qua lại, ngắm nhìn mọi thứ ở bên dưới. Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa thể tin được những gì mà Elpha nói. Những điều này làm tôi cảm thấy như thể không còn là chính bản thân mình nữa vậy - nhưng vấn đề là tôi luôn cảm thấy như thế từ lâu rồi, giờ thì còn cảm thấy rõ hơn ấy.
Nhất là lúc đó, khi mà cậu ta vừa nói xong. Tôi sững sờ và lùi bước, cảm thấy từng mạch máu mình, từng nhịp tim đập ngày càng rõ bên tai.
   "Cái gì?!" - Tôi thở gấp, để lộ cái vẻ hốt hoảng đó cho cậu ta thấy. Cho tất cả mọi người cùng có thể thấy. "Tôi là cái gì cơ?!"
   "Nói thế thì cũng không đúng. Cậu là Zcoumbre, nhưng là một Zcoumbre đặc biệt." - Elpha đưa tay lên quệt đi dòng máu mũi đang rỉ ra và nhìn thẳng vào mắt tôi như thể đang cố nói rằng đây chính là sự thật. Mà đúng là sự thật chứ còn gì nữa. "Cậu là một giống loài đặc biệt hơn tất cả. Cậu có dòng máu lai giữa con người hay là Spect và Zcoumbre thuần đặc biệt, tức là một con Zcoumbre thuần nhưng có khả năng tự chủ và hình dáng giống một con người Spect hoàn toàn. Một Zcoumbre đặc biệt có thể tự chủ được ý thức của mình, có nhân tính nên chắc chắn khác xa so với những con Zcoumbre thường khác, như con Zcoumbre mà cậu đã chạm trán lúc đấy đấ..."
  "Spect?!"
  "Là cách mà chúng ta gọi loài người đang sống bên ngoài kia nói chung. "Những bóng ma vật vờ". Nào giờ thì đừng cố ngắt lời tôi. Chúng ta vẫn chưa biết được làm thế nào để một con Zcoumbre lai đặc biệt xuất hiện, và chúng ta vẫn chưa biết tại sao những con Zcoumbre lai đặc biệt thường có những khả năng liên kết..."
Tôi thấy thật rối bời. Khó tin được. Sợ hãi. Vì bắt đầu những người xung quanh cũng đang quay đến nhìn tôi chằm chằm. Tôi có một cảm giác kinh khủng - như là tôi đã làm một điều gì đó khá kinh khủng không kém cảm giác của tôi ngay lúc này.
Mắt tôi mở to ra, đồng tử mắt giờ đây đang hoảng loạn.
Elpha tiếp tục tiến lên và nói với tôi những thứ khác.
  "Cậu đã được nghe đến chín tạo vật do tôi đề cập đến, phải không? Cậu cũng không thể quên được việc cậu là một trong chín tạo vật đó vì tôi cũng vừa mới nói cách đây vài phút thôi. Zcoumbre, là giống loài xuất hiện sớm nhất trên thế giới này, Kibo. Loài Zcoumbre các cậu đã từng được ghi chép lại rất nhiều trong các sử sách khác nhau với những tên gọi khác nhau, nhưng thực chất chúng cùng chung một loài. Chúng là tạo vật đầu tiên của đấng sáng tạo, chúng... Không, cậu và chúng là tạo vật truyền thuyết thứ nhất, Tạo vật Ác Quỷ."
  "Tôi... là... Ác Quỷ?" - Tôi run rẩy và có cảm tưởng như đầu gối mình sắp khuỵu xuống hoàn toàn vì những lời nói này.
  "Có thể nói là như vậy, nhưng là Ác Quỷ cũng đâu hẳn phải là "ác"?" - Elpha nhún vai. "Chỉ là cái biệt danh chúng mà chúng ta đặt cho những sinh vật không xác định thôi. Nhưng chúng ta không bàn đến những chuyện đó lúc này."
  "Làm sao mà lại không bàn về chuyện đó ngay lúc này được khi mà tôi đã bị một con sinh vật ghê tởm tấn công, tôi bị nhốt và đưa đến đây và bất thình lình tôi được bảo là sẽ sống ở đây?!" - Tôi nhăn nhó làu bàu. "Rồi bất chợt cậu rót vào tai tôi rằng hoá ra con quái vật tấn công tôi và tôi là đồng loại?! Rồi thì tôi mới là kẻ tấn công cái con quái được gọi là Zcoumbre ấy?! Cái quái gì thế?! Đây là một chuyện đùa, phải không?!"
  "Vì thế nên tôi mới nói tiếp, từ từ đã." - Elpha đi lướt qua tôi rồi quay người lại để tiếp tục. "Chúng tôi tìm thấy cậu rồi, cậu nghĩ chúng tôi sẽ để cậu đi như thế sao?"
  "Rốt cuộc đây là cái gì?!"
  "Đây là "Trụ sở Nghiên cứu và Xử lí những Hiểm hoạ bất thường". Chúng tôi được tập hợp lại thành một tổ chức để làm cái việc như chính cái tên tổ chức đấy."
  "Vậy xem ra tôi là hiểm hoạ bất thường đấy hả?" - Sau khi cố gắng giữ nhịp thở đều lại, tôi lẩm bẩm, có phần hơi mỉa mai. "Mà qua lời cậu nói, thì chắc mọi thứ đều đã được nghiên cứu hết rồi đấy."
Elpha chỉ lặng lẽ cười rồi cầm lại đống tư liệu từ tay tôi một cách từ tốn chậm rãi. Sau đó cậu ta rút ra một tờ giấy rồi xem qua nó.
  "Đại khái là như vậy đấy, Kibo. Cậu được coi là mối hiểm hoạ bất thường cho những kẻ không biết rõ cậu. Cậu là hiểm hoạ của nhân loại thế nên là... Đối với toàn thể nhân loại, cậu đã chết rồi." - Elpha đưa tờ giấy ấy vào tay tôi.
Tôi lập tức cảm thấy như bị xúc phạm, giận dữ sau khi mới lướt qua tờ giấy này.
Tôi chắc chắn là lần này mình chả thể nhầm được, vì cái ánh sáng ở dưới cái căn cứ này sáng chưng như pháo hoa năm mới vậy.
Trên tay tôi, là một tờ giấy báo tử. Dành cho Jinrui Kibo. Thời gian chính là ngày hôm đấy - cái ngày mà tôi bị tấn công bởi một con Zcoumbre.
  "Cái quái gì thế nà..."
  "Cậu chết do tai nạn giao thông. Đó là việc mà chúng tôi làm, để cậu có thể tránh được con mắt người đời. Để cậu có thể hành động mà không lo bị phát hiện, vì lúc đó người ta nghĩ rằng cậu đã chết lâu rồi." - Elpha ngắt lời tôi kèm theo những câu từ ngắt quãng khó hiểu và ngạc nhiên. "Chúng tôi đã nghiên cứu hết rồi, về cậu đấy Jinrui Kibo. Hãy thoải mái như đang ở nhà."
  "Để hành động?! Cho... cái gì...?" - Tôi có thể lờ mờ đoán ra ý của Elpha nhờ vào việc xem khá nhiều những bộ phim siêu anh hùng, nhưng vẫn không chắc là tại sao. Có hơi bực mình, nhưng giờ có làm gì thì cũng không giải quyết được vấn đề này cả.
Những dữ kiện như thế này quá mơ hồ để cho ta có thể đi đến một kết luận hoàn toàn chính xác.
Chỉ cho đến khi Elpha cất tiếng. Một tràng khiến tôi phải nhăn như khỉ độc vì cậu ta nói quá nhanh, và cũng là vì tôi cũng nghe được hết đống đấy. Giờ thì tôi ước rằng mình không có cái đầu quá nhạy cũng như đôi tai thính như vậy rồi đấy.
  "Kibo, hầu như những thành viên chính của Trụ sở không phải là người thường... mà chúng ta hay gọi là Spect. Tôi cũng như cậu thôi Kibo, tôi... là tạo vật thứ năm, hay còn gọi là Tạo vật Dị Nhân." - Elpha nói như cậu ta sẽ không bao giờ bị khát vậy. Có thể cậu ta đã được tập để có thể tra tấn lỗ tai của những kẻ khác y hệt tôi như thế này rồi. "Dị Nhân nếu như cậu đã từng tò mò xem qua mấy bộ phim cũ hay mấy cuốn truyện tranh thời đại cũ thì đúng, chúng tôi hay là một dạng tiến hoá khác của Spect. Một dạng mạnh hơn, thông minh hơn. Chúng tôi được gọi là Mysture, là một sự trộn lẫn của những gì cậu biết vào trong một cơ thể. Tuy nhiên, Phân Khu Mysture không chỉ có riêng Mysture mà còn có cả Metahuman..."
Sau đó chưa đợi tôi mở lời, Elpha nhanh chóng đưa tay giơ lên.
Điều đó khá là thô thiển khi mà cậu ta chặn đứng họng tôi lại. Nhưng ngay lúc sau tôi đã phải há hốc mồm, tròn mắt đầy kinh ngạc.
Từ tay cậu ta bắt đầu có những làn khói lạnh - tôi có thể nhìn thấy chúng mặc dù không rõ lắm và có thể cảm nhận được cái lạnh bốc ra từ đó. Và bất chợt một thanh kiếm trong suốt vụt ra! Có thể phản ứng trên mặt tôi lúc này là khá kì cục, vì tôi nhận ra là có cả tá người đang bật cười khi nhìn tôi ngay lúc này. Tôi thực sự không thể hiểu chuyện này có gì đáng để mà cười nữa. Được một lúc rồi ngớt hẳn, họ tiếp tục quay ra làm việc của mình và không chú tâm gì đến tôi nữa.
Tôi suýt nữa thì ngã ngửa ra sau nếu không nhận ra điều trên.
  "Khả năng của tôi đấy. Các tế bào biến dị có thể tự giảm nhiệt độ và sự chuyển động tạo nhiệt nhờ những trục sợi thần kinh phân nhánh nhỏ hơn điều khiển. Điều đó khiến tôi có thể sử dụng chúng như chính các bộ phận đơn giản như tay, chân,... và tạo ra nhiệt độ lạnh mà không bị tổn thương thần kinh hay các cơ quan khác." - Elpha ngay lập tức ném thanh kiếm về phía tôi. Tôi nhanh chóng đưa tay ra bắt lấy nó theo phản xạ, nhưng bỗng dưng nó chợt toả thành làn khói lạnh và tan biến sang hai bên. "Thậm chí cả tạo ra những đồ vật khác nhau từ đủ loại băng nhờ lợi dụng hiện tượng "chảy mồ hôi" của nhiệt độ mà có lẽ cậu hay bắt gặp mỗi ngày, nếu cậu có mang nước đi chơi bóng. Nhân tiện, thanh kiếm mà cậu đang cố bắt. Tên của loại băng đó được gọi là Kambry, và cũng như đá khô và cái tên của mình, nó chỉ in hình trên đời một khoảng ngắn trước khi tan biến vào hư vô. Như chính sự tồn tại của chúng ta với thế giới vậy. Nhưng cũng đồng thời tồn tại loại băng nguyên sinh Protozoy, thứ luôn chỉ chực chờ giết chết chúng ta vì chính khả năng làm tê liệt tế bào của nó. Cũng như lũ Zcoumbre ấy."
Tất cả mọi thứ đều rõ và chân thực đến từng lông tơ kẽ tóc. Không thể nhầm được. Tôi đang cố nuốt hết mọi thứ, nhưng chúng xem chừng xảy ra quá nhanh xung quanh tôi. Tôi lặng lẽ nhìn xuống nền hành lang lát gạch sáng bóng - có vẻ chưa bao giờ bị bẩn cho dù có hàng ngàn người đã bước lên, ngậm ngùi.
Giờ thì tôi đoán tôi không thể bắt kịp nó nữa. Vậy thì tôi sẽ phải nhảy đi trước rồi.
  "Vậy tôi đoán nhé." - Cuối cùng sau một hồi im lặng, tôi cũng mở miệng nói được một hai câu rõ ràng mạch lạc và ngẩng đầu đối mặt với sự thật. "Tôi... được triệu tập đến đây để trở thành thành viên của Trụ sở này? Bởi vì tôi là một con Zcoumbre lai đặc biệt?"
Elpha nhìn tôi rồi mỉm cười. Đó là nụ cười thứ hai mà tôi thấy được ở cậu ta, và đó cũng là lúc...
Tôi biết mọi thứ đã trở nên khá thú vị rồi.
  "Tinh ý lắm Kibo. Và lí do chính đó chính là cậu cũng là kẻ duy nhất có thể giết được lũ Zcoumbre. Đó là trò chơi tàn bạo của chúa, chỉ có đồng loại Zcoumbre mới có thể giết lẫn nhau." - Elpha thở hắt ra nhưng vẫn giữ được cái nụ cười đó. "Thế nên tôi mới nói những chuyện này với cậu và phải giữ cho cậu sống sót và an toàn đến bây giờ đấy. Còn về chuyện cái lồng và đống xích lẻng xẻng trên người cậu vừa rồi... Kệ lão Phil Moore đi, việc cậu bị xích tới đây chỉ là do lão ta e sợ cậu có thể phát điên lên như lũ còn lại. Nhưng tôi chắc hẳn cậu sẽ không thế, đúng chứ?"
Đương nhiên là tôi sẽ không thế. Xem nào, tôi là một con Zcoumbre lai đặc biệt có khả năng tự chủ bản thân theo như cậu ta nói, vậy chắc chắn từ nay trở đi mối quan hệ giữa tôi và lão "Đổ Đầy Thêm" sẽ thành kiểu tư thù cá nhân vì cái mớ xích nặng nề vô lí mà hắn bắt tôi đeo rồi đấy.
Khoan đã, nếu chỉ mình tôi giết được loài Zcoumbre, thì rốt cuộc con Zcoumbre đã tấn công tôi và Radiel hiện đang ở đâu? Tôi tự hỏi điều này...
Nhưng Elpha bỗng tự dưng làm tôi giật mình khi bất chợt quay lại với tôi. Cậu ta đang suy nghĩ và định nói điều gì đó, và cuối cùng cậu ta cũng nói ra được.
  "À, tôi chưa nói điều này. Anh bạn Radiel của cậu ấy, cũng là một tạo vật."
...
Điều này thì khá là bất ngờ đấy. Nhưng cũng không hẳn - chúng tôi đã sống sót qua sự tấn công của Zcoumbre và các thứ cứ xảy ra như chúng thực sự là một phần không đáng ngạc nhiên của cuộc sống, thế nên là còn gì có thể khiến tôi há hốc mồm hơn?
  "Radiel? Cậu ta sao?" - Tôi bình tĩnh lại, cố lấy nhịp ở đều đặn lần nữa và hỏi từ tốn để có thể biết rõ được nhiều thông tin hơn.
  "Kể cũng lạ... Tôi không thể hiểu được hết chữ "ngờ" đấy. Việc hai tạo vật hiếm của đấng sáng tạo lại có thể tình cờ gặp nhau và trở thành bạn bè." - Elpha đưa tay lên trán. "Không thể tin được."
...
Lại một bất ngờ khác rồi đây - một tạo vật, vừa hiếm, lại vừa chính là Radiel, người mà tôi đã cùng chơi suốt cả hè vừa qua. Hai tạo vật hiếm. Chơi với nhau.
  "Khoan đã Elpha." - Tôi làm như đang ngắt dòng suy nghĩ của cậu ta, nhưng thực chất tôi cũng không biết là cậu ta có đang suy nghĩ không nữa. "Radiel là tạo vật gì?"
  "Để tôi nói cái này cho rõ đã Kibo. Để cậu có thể nắm bắt rõ thông tin hơn về thế giới này. Một thế giới mà loài Spect nghĩ họ biết hết nhưng thực ra họ chả biết cái gì." - Elpha chưa trả lời tôi ngay. "Ở đây có chín phân khu tạo vật tất cả, bao gồm có Zcoumbre Tạo vật Ác Quỷ, Stamon Tạo vật Thánh Thần, Unravel Tạo vật Vong Hồn, Deadevill Tạo vật Thống Lĩnh, Mysture Tạo vật Dị Nhân, Omnic Tạo vật Truyền Thuyết, Deswolf Tạo vật Phàm Tục, Planmal Tạo vật Thiên Nhiên và Daroper Tạo vật Máy Móc. Nhưng sự thực lại chỉ có sáu phân khu là có thể nói là nhiều. Trong khi có ba phân khu lại là cực kì hiếm có và cực kì khó tìm do những lí do khác nhau. Và việc cậu và Radiel vô tình gặp được nhau quả thật khá là may mắn, nhất là trong tình thế này."
  "Tình thế nào?!" - Cảm thấy có một việc đó khá nghiêm trọng trong lời nói của Elpha, tôi dò xét.
  "Đương nhiên cậu là Zcoumbre duy nhất có thể tiêu diệt lũ Zcoumbre còn lại, điều này không chỉ chúng tôi biết mà bọn chúng cũng biết chứ." - Elpha nói. "Điều này khiến chúng sẵn sàng truy tìm cậu khắp nơi và giết cậu, đề phòng trừ hậu hoạ về sau cho chúng cũng giống như việc lão Phil đang làm. Radiel cũng trong hoàn cảnh tương tự. Cậu ta là Á Thần duy nhất có thể tiêu diệt sự bất tử của lũ hung thần Stamon, đương nhiên chúng cũng sẽ tìm cách giết hại cậu ta khi có thể..."
  "Khoan, Radiel là... Á Thần?!" - Khá là bất ngờ trước thông tin khá mới mẻ này, tôi thốt ra một tiếng kêu nhẹ.
  "Nó đâu có ngạc nhiên như tất cả những việc mà cậu trải qua?" - Elpha tỏ ra hơi bất ngờ trước câu hỏi của tôi. "Tôi cứ đang nghĩ cậu phải lo lắng về vụ bị truy sát chứ..."
  "À không... Nhưng mà..."
Đúng là sự thật là qua những chuyện đã từng xảy ra đối với tôi trong nhiều tiếng qua, thì tôi không thể bất ngờ hay kinh ngạc với bất kì thứ gì khác ngoài việc đáng lẽ phải lo lắng vì tính mạng mình đang được treo trên một sợi tóc. Nhưng nghe việc Radiel là một Á Thần lại là một việc khác hẳn hoàn toàn - chính xác cái cảm giác này tôi không thể giải thích lại được, nhưng đúng là có một cái gì đó rất mơ hồ...
  "Xin lỗi, nhưng tôi nghĩ rằng tôi chỉ có thể nói chuyện đến đây thôi. Nhưng an tâm, một khi đã ở đây, thì các cậu sẽ được an toàn. Tạm biệt." - Elpha nhìn vào một chiếc đồng hồ trên tay mình và lập tức bỏ đi. Để lại tôi đứng đây trong vô vàn câu hỏi bị bỏ ngỏ.
...
Thật lằng nhằng, nhưng cũng quá phấn khích đi. Ai mà ngờ được chứ?
Tôi vừa cảm thấy lo lắng tột cùng, từng cơn lạnh chạy dọc sống lưng mình khiến cả mình mảy nổi hết cả da gà lên sau khi nghe những lời nói thú vị và đầy hứa hẹn đó. Nhưng cũng vừa thật sự sảng khoái, chúng đã kích thích cả não bộ của tôi khiến tôi không thể nào thấy hứng thú hơn. Lần đầu tiên có vẻ khá lo hãi, nhưng tự dưng cũng cảm thấy hấp dẫn thực sự. Có một cái điều gì đó có sức hút với tôi, và khiến tôi muốn tham gia sâu vào và cùng làm những thứ này hơn bao giờ hết.
Tôi biết rằng, cuộc đời tôi sẽ thay đổi từ đây. Và đó chính là điều mà tôi đang cố tin từ nãy đến giờ. Mọi thứ nghe đều có vẻ thú vị, không hề nhàm chán như những điều đang xảy ra ngoài cái xã hội mà tôi đã từng phải sống chán chường ngày qua ngày.
Điều duy nhất cho đến hiện giờ - ngay cái lúc tôi vẫn đang đứng vịn người vào lan can kim loại ngoài hành lang mà tôi đã nói ngay ở đầu, đó chính là tôi cũng đang chưa thể tin, nhưng nó hoàn toàn thật. Không hề có một dấu hiệu gì cho rằng đây là một cơn ảo mộng mà tôi tự ảo tưởng ra, cũng không hề có một cái cảm giác gì khác ngoài việc cứ để mọi thứ như vậy.
Tôi tự hỏi rằng liệu tôi đã sẵn sàng cho việc này?
  "Thật bất ngờ. Một ngày tôi thức giấc và được người khác báo tin rằng tôi là một... Á Thần." - Giọng nói quen thuộc mà tôi đã chờ từ nãy bây giờ cất lên đằng sau tôi. "Không thể tin được."
Radiel nhanh chóng đứng nhìn xuống cùng phía với tôi và lại im lặng như mọi khi. Chúng tôi lặng lẽ dõi theo từng con người - đủ cả người phàm Spect, Mysture và ti tỉ những kẻ đặc biệt khác mà tôi không biết đang đi lại dưới kia và tụ tập lại thành từng nhóm, rôm rả không khác gì một hội chợ. Việc phân biệt những người họ không có gì khó lắm khi mà có những người sẵn sàng nổi bật hẳn lên để làm trò bằng năng lực của họ. Tuy nhiên thực sự vẫn khá khó nhận ra sự khác biệt này nếu không tinh mắt vì có một số người lại không thể hiện khả năng của mình ra như đa số những kẻ khác ngay lúc này, và cũng do phần lớn họ mặc một bộ đồng phục y hệt nhau - cái bộ mà các đặc vụ tôi thấy cũng hay mặc vậy. Có lẽ Elpha không thích áo đặc vụ nên mặc áo phông xanh dương. Tôi nghĩ vẩn vơ một lúc rồi nói vu vơ như thể trả lời Radiel.
  "Ít ra nó không tệ như khi tôi phát hiện ra mình là một con quái vật mang hình dạng người. Và tôi có nhầm không khi mà cậu đang nhại lại cậu bạn tôi vừa mới "kết thân" vừa nãy?"
  "Nếu cậu nói vệt máu trên mũi cậu ta là một món quà tình bạn. Cả hai đều tệ như nhau thôi." - Radiel nhếch mép cười. "Một Á Thần cuối cùng đang bị lũ hung thần săn đuổi với việc phát hiện ra mình chính là một con quái vật mà con người luôn kinh sợ. Thật mỉa mai."
Cả hai chúng tôi đều bật cười phá lên. Lần đầu tiên tôi thấy Radiel có thể cười tươi như vậy - nó khiến cho cả hai chúng tôi cảm thấy như trút bỏ được mọi phiền toái và rối bời trong lòng. Hôm nay quả là một ngày dài và mệt mỏi.
Tôi không có nhiều bạn bè, nhưng bạn bè tôi luôn là những người mà tôi có thể thoải mái chia sẻ bất kì thứ gì. Trước đây với Ikari cũng vậy... Giờ là Radiel. Tôi và cậu ấy nói một số chuyện chọc cười trong lúc chân bước vòng quanh các dãy hành lang rộng lớn.
Chúng tôi chào tạm biệt nhau trước khi tôi có thể nhìn thấy cánh cửa - có khắc hoạ hình một con chim ưng oai hùng tạo dáng hình chữ "S" ở trong đồng tử nằm giữa màu đỏ kèm theo dòng chữ "Phân Khu Stamon", đóng lại sau lưng Radiel. Rồi tôi quay trở lại cánh cửa của mình, dọn dẹp một vài thứ không đáng kể, vệ sinh sạch sẽ các thứ, và kết thúc ngày hôm nay bằng một giấc ngủ sâu và ngon lành trên chiếc giường thân quen mà họ đã mang đến cho tôi.
...
Kể ra việc này cũng khá tiện, tôi tự nhủ như vậy. Không cần phải vật lộn kiếm sống - cả tôi lẫn Radiel, không cần phải sống một cách chán nản và thiếu mục đích nữa. Tôi nghĩ rằng ở đây có tất cả, những thứ đáp ứng đủ cho những nhu cầu cấp thiết của chúng tôi. Họ cho chúng tôi ăn uống, chỗ ngủ miễn phí, mở vài khu nghiên cứu riêng - việc mà tôi khá thích thú và tò mò. Miễn là chúng tôi phải làm việc cho họ.
"Trụ sở Nghiên cứu và Xử lí những Hiểm hoạ bất thường" được chính thức đi vào hoạt động từ khá lâu rồi - vừa đúng lúc Khối Thịnh Vượng Chung ra đời. Như đã nói ở trên, mục đích của dự án này là tìm hiểu, nghiên cứu và xử lí những thứ mà con người chưa bao giờ biết đến hay chắc chắn về sự tồn tại của chúng. Giữ gìn trật tự của xã hội loài Spect chắc chắn chỉ là cái cớ.
Cũng thật là lạ, những gì tiên tiến và hiện đại nhất họ đem dành cho dự án này, trong khi cuộc sống của loài người hay là loài Spect, họ chỉ tung ra qua loa một vài thứ và ngang nhiên gọi đó là sự tiến bộ của khoa học. Từ thế giới ngoài kia bước vào đây cứ như một bước lên mây vậy.
Thật vậy, Khối Thịnh Vượng Chung và một vài bộ phận khác đã cực kì kì công trong việc xây dựng và phát triển dự án này - ngay từ những bước ban đầu. Trụ sở được xây dựng và thiết kế như một pháo đài nằm ngầm dưới các tầng nước biển sâu thẳm, hầu như không bao giờ có thể bị phát hiện bởi thế giới bên ngoài và có khả năng cung cấp các tiện nghi sống cũng như trang bị đủ các thứ cần thiết phục vụ cho các dự án sau này.
Dự án cũng có mục quản lí các thành viên - nhưng xem chừng điều này không mấy nghiêm ngặt lắm vì thực sự họ rất thoải mái với chúng tôi và coi chúng tôi như người nhà, có thể thấy khi họ vẫn cho tổ chức các hoạt động vui chơi y hệt thế giới bên ngoài. Anh chàng đã đè vật tôi ra ở "Đường Dịch Chuyển Gấp" - Alabalac, hoá ra cũng không đến nỗi. Cậu ta khá nhố nhăng trẻ con, đôi chút nhanh nhảu nên nhiều lúc mọi người không thích lắm, nhưng cậu ta rất nhiệt tình, tôi thích thế.
Lí do chính tôi đề cập đến vấn đề này, đó là vì tôi cứ ngỡ một Trụ sở tầm cỡ như thế này đáng lí phải cực kì nghiêm khắc, mang nặng cái mùi "chuyên nghiệp" như trong mấy bộ phim ảnh tôi xem,... Nhưng ở đây hoàn toàn khác. Họ làm ra làm, chơi ra chơi, nhưng ai giỏi thì cũng có thể tập trung cả hai việc - chắc bởi chính lượng công việc không quá dồn dập chăng?
Vậy là tôi đoán là tôi có thể nhờ lắp vài cái cột bóng rổ ở đây?
Về cách phân chia các cấp bậc. Ở đây gồm có ba cấp bậc chính.
"Tàn Phá Viên" - bao gồm tất cả các đặc vụ bình thường. Họ đối xử với nhau một cách bình đẳng, và mỗi người sẽ được phân công tuỳ theo năng lực để đảm nhiệm các vị trí khác nhau thích hợp nhất.
"Chỉ Dẫn Viên" - những đặc vụ có trình độ và kinh nghiệm dày dặn, đóng góp nhiều cho Trụ sở sẽ được chọn vào vị trí này. Một "Chỉ Dẫn Viên" quản lí một nhóm "Tàn Phá Viên" cấp dưới tuỳ theo nhiệm vụ, hoàn thành các công việc được giao.
"Điều Hành Viên" - những người đứng đầu Trụ sở, quản lí mọi hoạt động của tất cả các thành viên trong đây.
...
Quay trở lại mục đích chính.
Có tồn tại từ lâu rất nhiều tài liệu cổ được ghi chép lại cho thấy rằng những giống loài đã tồn tại từ rất lâu trên thế giới này và sống giữa chúng ta - những cuộn giấy cói cổ, những bản vẽ minh hoạ của người xưa, những bức khắc trong hang động hay thậm chí cả trong những mẩu tin mà đa số loài Spect một mực cho rằng là giả mạo. Việc của trụ sở chính là tìm hiểu và tìm cách xử lí chúng ngay khi có việc bất trắc nào đó liên quan xảy ra.
Và khi điều đó thực sự xảy ra, chúng tôi - những tạo vật đặc biệt, sẽ ngay lập tức được đưa đến như một phương án xử lí khá hiệu quả. Và mọi việc nghiên cứu và xử lí này đều được thi hành trong bí mật, không bao giờ được phép để lộ bất kì thông tin nào liên quan ra phía bên ngoài xã hội này kể từ khi nó thành lập. Và chiến trường có thể ở bất kì đâu - từ chiến trường tưởng chừng như chỉ xảy ra giữa loài Spect cho đến ngay một khu căn hộ nghèo nàn nào đó.
Không như mọi người nghĩ, tên của chín phân khu này hầu hết lại được đặt theo cách gọi chung chín tạo vật thù địch của chín tạo vật chính chúng tôi - như là một cách để nhắc nhở chúng tôi rằng kẻ thù của chúng tôi là ai và chúng vẫn còn tồn tại như thế nào.
Đó là Zcoumbre - Tạo vật Ác Quỷ, Stamon - Tạo vật Thánh Thần, Unravel - Tạo vật Vong Hồn, Deadevill - Tạo vật Thống Lĩnh, Mysture - Tạo vật Dị Nhân, Omnic - Tạo vật Truyền Thuyết, Deswolf - Tạo vật Phàm Tục, Planmal - Tạo vật Thiên Nhiên, và Daroper - Tạo vật Máy Móc. Mỗi loài đều có từng đặc điểm khác nhau, và chúng cũng được khắc họa lại trên từng bức khắc ở không chỉ ngay trên mỗi cánh cửa phân khu khác nhau mà còn được thấy ở trong nhiều giấy từ, các tệp tin hay dữ liệu mà tôi lướt qua ở trên máy chủ của họ.
Elpha đã nói qua ngay lần đầu chúng tôi gặp nhau bữa trước, sau đó Alabalac cũng hăng hái nói và trao đổi lại với tôi thêm về những tài liệu đề cập đến chín tạo vật này. Cậu ta khá có ích và cũng có thể nói là khá cặn kẽ, chi tiết khi nói cho tôi từng thứ nhỏ nhặt nhất về các phân khu này.
Tuy nhiên, điều mà tôi chú ý nhất vẫn chính là về những thông tin mập mờ của ba phân khu đầu tiên.
Theo những gì tôi được biết - thành viên của Zcoumbre, Stamon và Unravel đúng là những phân khu hiếm nhất và khó tìm nhất. Để tìm được họ, sẽ mất rất nhiều thời gian và công sức nhưng vẫn phải làm trong bí mật, tuy nhiên khi tìm ra được thì khả năng cao là chuyện xấu đã xảy ra với họ rồi. Nên có lẽ tôi và Radiel ở đây đã là chiến công đầy thuyết phục của Trụ sở.
...
Zcoumbre là tổng hợp của những loài quái vật dị dạng nhất, không theo bất kì một nguyên tắc nào mà con người từng tưởng tượng ra - chúng có thể đến từ bất kì đâu, bất kì lúc nào và chúng luôn luôn bất ổn. Hành động phần lớn thường thấy chỉ là phá hoại vật chất, nhưng những vụ án mạng liên quan đến chúng cũng không phải là ít. Có rất nhiều sử sách, những cuộn giấy cói, những mẩu tin, những báo cáo và nghiên cứu từ lâu cũng đề cập ít nhiều đến chúng - có thể thấy rõ nhất là ngay từ trong các cuốn tổng hợp bí mật về thế giới hay những trang mạng bí ẩn do một số những kẻ kì dị loài Spect lập ra. Xã hội có lẽ không tin họ lắm và ghê tởm những gì họ tìm hiểu, nhưng Trụ sở thì luôn lấy thông tin từ đấy để làm đà nghiên cứu. Một điều chả mấy ai ngờ - "nơi xem chừng nguy hiểm và đáng sợ nhất lại là nơi an toàn nhất", họ đã áp dụng đúng cái nghĩa này.
Và kể ra thì cũng rất nhiều những cái tên khá nổi tiếng ngay cả từ thời xưa cũ.
Trước tôi, nghe kể rằng đã cũng từng có một cô bé là một Zcoumbre lai đặc biệt, được cho là duy nhất và được chọn ở vị trí này mới được tầm chục năm trước - trước khi cô bé bí ẩn ấy được cho là đã chết theo như lời mọi người có biết về điều đó ở đây kể lại. Không thể tìm ra được bất kì thông tin gì về cô bé này lẫn cái chết của cô bé ấy, Trụ sở đã giữ rất kín đối với cả Alabalac nên tôi cũng không muốn tìm thêm. Sự thật là có thể Alabalac chắc cũng mới chuyển về đây cách đây vài năm trở lại nên tôi cũng không thể trách cậu ta được, mà nếu cậu ta vào đây được lâu hơn thì chắc cũng sẽ không bao giờ kể với tôi - chắc chắn vì tính bảo mật của Trụ sở.
Tuy nhiên có một việc khá là mập mờ. Tôi đã thử hỏi thêm về cô gái này với rất nhiều người thì họ lại bảo chả biết gì cả. Cho đến một cậu chàng tóc vàng thì cậu ta thở dài, mắt lườm tôi một cái rồi bỏ đi thẳng.
Ngay sau đó, tôi thấy cậu ta khóc. Vậy có khả năng cao là cô gái ấy đã chết...
Nhưng tôi chỉ biết hiện giờ, đó chính là sự có mặt của một Zcoumbre lai đặc biệt khác - tôi, sẽ trở thành hy vọng của nhân loại. Đó là tên tôi mà, chí ít luôn là vậy.
Giống như đã nói, chỉ có loài Zcoumbre mới có thể có tác dụng lên lẫn nhau. Con Zcoumbre mà đã tấn công chúng tôi, Elpha không giết được, đương nhiên.
Nó bị bắt lại - cũng lại là Elpha, một cách khá khó khăn và mất thời gian, rồi được đem về giam lại tại một chỗ nào đó trong Trụ sở. Có lẽ là để phục vụ cho mục đích nghiên cứu, tôi không biết. Alabalac chỉ nói qua là sẽ cần thiết cho dự án nên tôi cũng không hỏi gì thêm.
Ngoài ra, các Zcoumbre đặc biệt còn có khả năng ghi nhớ tất cả mọi thứ một cách rõ ràng như thể nó vừa mới xảy ra ngay trước mắt - điều đó lí giải về trí nhớ khủng của bản thân tôi như đã kể trước đó. Tôi có thể nhớ rõ như in, nhớ nguyên văn cả lời người khác nói lẫn những văn bản mà mình đọc qua, một tài năng hiếm có. Cũng chỉ cần có đôi mắt tinh tường là tôi cũng đã có thể tổng hợp được mọi dữ kiện xung quanh mình mà phỏng đoán được tình hình tôi đang gặp phải - như các bạn đã thấy. Nhưng tiếc là chỉ với thế thì tôi không thể qua môn được, khi còn đi học.
...
Stamon như Elpha đã nói sơ qua - chúng là những hung thần, những vị thần sa ngã bất tử có những khát vọng tối và là nguy cơ chính dẫn đến những cuộc chiến tranh vô nghĩa và tàn khốc. Những kẻ có sức mạnh của thần có khát vọng bành trướng quyền năng và nô dịch các loài khác thì chỉ có thể chết khi một kẻ mang dòng máu thần khác xuất hiện.
Những kẻ mang dòng máu thần, gồm các vị thần - những loài có những quyền năng tối thượng nhất trong các loài, và những Á Thần - những đứa con rơi của các vị thần với những loài khác nhưng thường thấy là loài Spect. Các vị thần rất đa dạng - trước khi Khối Thịnh Vượng Chung được thành lập, họ là nhiều khối tập hợp khác nhau và trị vì, cai quản các khu vực được phân chia bằng khả năng của họ. Á Thần mang nửa dòng máu thần nên cũng có ít nhiều các khả năng của cha mẹ mình, tuy nhiên không thể có được sự bất tử đối với loài Spect, nhưng có khả năng giết chết thứ này của những vị thần khác.
Thật đáng tiếc, các vị thần đã bị sát hại và suốt các năm gần đây, những Á Thần còn sót lại cũng đã bị truy sát sạch - tất cả đều do những kẻ chúng ta đều biết là gì. Các vị thần đã diệt vong hoàn toàn - điều đó cũng đồng nghĩa không còn Á Thần nào được sinh ra, chỉ còn lại lũ Stamon cuồng sát.
Không còn hy vọng đối với tất cả các loài... cho đến khi Radiel được tìm ra. Cậu ta có thể nói là... đặc biệt nhất.
Có điều đáng nói rằng, do sự hình thành của Khối Thịnh Vượng Chung, các vị thần bị sát nhập lại với nhau vì ảnh hưởng của việc này - một điều rất bí ẩn và thậm chí chắc chắn trái ngược với lẽ tự nhiên nhưng cuối cùng cũng đã xảy ra, nên gốc gác của Radiel giờ cũng đang là bí ẩn. Tuy nhiên nếu có thể thì sau nhiệm vụ đầu tiên của cậu, chúng ta có thể tìm ra những đầu mối liên quan.
Tôi thì đoán nhé, cậu ta bật khá cao trong bóng rổ, chạy nhanh các thứ - vị thần nào đó liên quan đến sức mạnh, không khí hay... bầu trời?
...
Unravel là cách gọi chung của một dạng xác sống biến dị. Theo nghiên cứu và một số tài liệu ghi chép được thì loài Spect luôn có một số các gene đặc biệt ẩn trong người - các gene đấy cần phải có một sự kích thích nhất định nào đó mới có thể bộc phát ra ngoài, và chúng thường chỉ có tác dụng khi mà loài Spect con người chết đi. Ví dụ cũng gần giống như cái mùi tiết ra sau khi cơ thể con người ngừng hoạt động - thứ đó đã đồng thời vừa làm cho thân thể phân rã nhanh hơn vừa thu hút những loài vi khuẩn ăn xác đến.
Tuy nhiên, loài Unravel không biết tại sao sau khi khi chết đi, có một gene xấu được cho là đã tiêu huỷ các gene đặc biệt còn lại và bộc phát ra bên ngoài khiến chúng trở thành những xác sống dị dạng với đủ các hình thù khác nhau. Đặc biệt tệ hơn chúng rất mau đói và khi cơn đói ập đến, chúng chỉ săn người, bất cứ tạo vật nào có hình dạng như con người để ăn thịt. Nếu chúng may mắn thì sau khi ăn xong chúng sẽ có thể tiến hoá mạnh hơn, và đó chả phải điều tốt đẹp gì đối với mọi người.
Còn trường hợp có một gene thiên địch của thứ gene xấu này - có nhiều tài liệu cũng ghi được rằng loại gen này có khả năng trấn áp các gene xấu và khiến cho người chết đi được sống lại như một con người hoàn toàn - đủ các chi các giác quan. Nhưng điều thú vị nhất chính là thứ sức mạnh mà chúng cho cơ thể đấy - khi xuất hiện, kẻ đấy sẽ có khả năng vô song, biến hình đa dạng,...
Và còn kèm theo phản ứng dữ dội với chính loài Unravel - một khi đã cảm nhận được lũ ăn thịt người gớm ghiếc này, cái loài đặc biệt này theo như được biết sẽ nhanh chóng lao vào sống mái với chúng mà không hề sợ hãi.
Loài đó nhanh chóng được gọi là "Utopia" - một cái tên đại diện cho một tộc người hoàn hảo có thể thấy được trong khá nhiều phương tiện truyền thông thời đại cũ.
Nhưng sự thật, loại Utopia này rất hiếm đúng theo những gì Elpha nói. Xác suất gene Utopia bộc phát còn thấp hơn cả xác suất mấy bộ phim siêu anh hùng được nhận giải Oscar cho phim xuất sắc nhất, trong khi gene Unravel lại nhan nhản mọc lên như nấm rừng cỏ rác.
Cho đến bây giờ, Phân Khu Unravel vẫn còn trống. Họ chưa thể tìm ra một kẻ như vậy. Tuy nhiên, Unravel vẫn có thể chết, mặc dù mất khá nhiều thời gian nhưng loài Spect bình thường vẫn có thể còn hi vọng nếu mang đủ vũ khí hạng nặng theo người.
Và cánh cửa Phân Khu Unravel là hình một con ma gào thét màu đỏ đậm bay thành hình chữ "U" cho những ai quan tâm. Một hình tượng đặc trưng dễ liên tưởng nhất mà tôi thấy.
...
Điều duy nhất là có thể thấy, rõ ràng chỉ mới điểm qua ba phân khu đầu tiên này đã thiếu một phân khu. Vậy tại sao theo những gì tôi nhớ - có kẻ nào đó đã nói rằng "đủ cả chín phân khu của các tạo vật rồi" cơ chứ?
Nhưng khi tôi có cho hỏi lại Alabalac cũng như nhiều kẻ khác, họ đều lắc đầu và nói rằng mình không hề biết gì về chuyện này. Nghe ban đầu có vẻ như họ đang cố che giấu một cái gì đó - nhưng nếu có thể thấy được thái độ, ánh mắt cũng như độ lên xuống của giọng hay sự phản ứng của họ là tôi biết rằng tôi sẽ chả thu được thêm bất cứ một kết quả nào mới.
Vì họ nói thật.
...
Và điều lạ lùng nhất là khi tôi mở một tệp tài liệu ra. "Chín Kẻ Huỷ Diệt của S Kinh Hãi - viết bi Scott Hemaha Ireamonghod".
Thật trùng hợp khi ở cái Trụ sở này cũng có chín phân khu, phải chăng là đây chính là những thứ tạo vật gì gì đó trong truyền thuyết đó sao? Nhưng khi tôi mở ra, đó lại là một bài thơ gượng ép đầy tệ hại. Cũng chả có gì chi tiết hơn hay bất cứ dòng nào giải thích cho cả đống chữ đó nên tôi cũng không muốn đọc thêm nữa.
"Kẻ nắm gi chìa khoá đến Thánh Chiến,
Hiến dâng cả đôi cánh cho bầu tri.
Gi hồn về, kẻ thiên địch tàn ác,
Xác ngả rạ chân bạo chúa, ma trơi.
Thi gian đảo ngược, thay đổi thế trận,
Hận thù ẩn sâu, tng câu hát ma.
Ta thèm khát máu, nhưng ta là người,
Mười bông hoa úa toả hương ma mị.
Kị sĩ đt lìa, vẫn đng nghiêm minh,
Chín kẻ kiến tạo, chín tạo vật điên."
...
Có quá nhiều câu hỏi, thời gian có lẽ sẽ trả lời tất cả. Có quá nhiều thắc mắc, nhưng tôi sẽ để dành nó cho sau này mới trả lời. Cũng như có quá nhiều thứ mà có lẽ tôi phải dành một thời gian rất lâu sau chắc mới có thể giải thích được.
Nhưng hiện giờ, tôi sẽ bắt đầu sống ở đây. Như một con người mới, với những mục đích mới hơn. Những mục đích lạ lùng và khác xa với những gì tôi từng được biết. Có lẽ, ngay cả chính bản thân tôi, cũng sẽ không còn là người mà tôi từng biết nữa. Cũng không hẳn là kiểu siêu anh hùng cứu trái đất hay các thứ đại loại thế mà là xử lí các hiểm hoạ bất thường, chỉ thế mà thôi. Nhưng tôi khá háo hức về điều này.
Tôi không còn là cái con người ủ ê chán nản với cuộc sống thường ngày mà mọi người từng biết nữa.
Vì sự thật từ lâu giờ mới được tiết lộ. Tôi không phải con người - hay thường được những kẻ khác gọi là Spect.
Tôi là một Tạo vật Ác Quỷ. Tôi là Zcoumbre.
Nhưng có lẽ, câu chuyện đâu chỉ đơn giản đến thế nhỉ. Mọi thứ tôi đã phải trải qua để có thể đến được đây như bây giờ, khám phá ra bản thân mình là một tạo vật truyền thuyết rồi trở thành một chiến binh chiến đấu để tuyệt diệt toàn bộ những mối đe dọa nguy hiểm ngày qua ngày. Đó không phải là những gì tôi sẽ kể cho bạn nghe - vì việc lặp đi lặp lại một hành động ngày qua ngày đến phát ngán ấy sẽ khiến cho chúng ta đều chỉ muốn rời đi mà đánh một giấc nồng đến ngày hôm sau. Vì ngay từ lúc tôi về đây, thì thực sự đã có những chuyện hay ho và thú vị xảy ra rồi. Và một chương mới đã được mở ra - thậm chí tôi còn không hề ngờ tới những việc như thế này. Và tôi sẽ có thể vẫn chả thể tin được mình đã bị cuốn vào nó như thế nào. Cuộc phiêu lưu và cả sự sinh tồn của chúng tôi. Chìm sâu vào trong những ảo mộng. Mọi chuyện sẽ không bao giờ đơn giản như tôi nghĩ - cho dù tôi có ngồi tính toán và đặt ra cả đống tình huống cho mình đi chăng nữa.
Nếu đơn giản thế, thì tôi đã không kể chúng.
Mọi thứ đã bắt đầu rồi.

_________________________________________________________

VNST tại đây.
Biệt Đội Ánh Sáng tại đây, MYTHZONE tại đây, Savage Inside X tại đây.
Promo Mask tại đây, Age Of War tại đây, 616 tại đây. Kamen Rider Basaroh tại đây.
Về Đầu Trang Go down
http://www.wattpad.com/user/MegaBeatle
MegaBeatle
Rookie
Rookie
avatar

Nam Gemini Dragon
Tổng số bài gửi : 786
Reputation : 112
Birthday : 18/06/2000
Join date : 28/05/2015
Age : 18
Đến từ : Nhà em

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Mon 28 May - 14:01

...
Có một thứ mà cho đến bây giờ mà tôi quên chưa kể. Đó là đây là câu chuyện do tôi nhìn và kể lại với mọi người. Tôi không quan tâm người khác nghĩ thế nào về cái cách mình kể, nhưng như tôi đã nói - tôi không hề nổi bật trong việc học hành. Văn cũng thế mà í ẹ theo nên đương nhiên tôi kể sẽ rất chán, chán đến mức mà nhiều bạn cũng sẽ ắt hẳn phải bỏ xuống ngay mà chê bai tôi này nọ. Nhưng thực tế rằng, tính cách tôi vốn được thể hiện ra như vậy, nên không thể trách được tôi.
Trở lại câu chuyện.
Ngày mùng 7 tháng bảy năm 2049.
Tôi bắt đầu một ngày mới của mình bằng việc vệ sinh cá nhân, mặc một bộ quần áo gọn gàng nhất có thể - thay cho một sưu tập chỉ chuyên về bộ quần áo ưa thích mà tôi đã đề cập đến trước đây. Rồi tôi đeo lên tay một chiếc máy dáng dấp như một chiếc đồng hồ cá nhân - nhưng nó không chỉ cho tôi biết thời gian mà còn hiện lên cả thời khoá biểu các thứ. Vậy ra đây là cách sinh hoạt ở đây - khá nghiêm túc và nề nếp, quả thật rất đáng nể. Nhưng tôi cũng khá dám chắc rằng thời gian biểu của một số nhân vật ở đây rất là... rảnh rỗi, vì thực sự phần lớn tôi có thể thấy rằng họ luôn luôn lởn vởn tán phét đủ thứ từ trên trời xuống dưới biển khắp xung quanh các sảnh tập thể, những dãy hành lang hay thậm chí cả trong nhà vệ sinh,... Và để nói thêm, đây đúng là chiếc mà Elpha đã đeo hôm trước.
Tất cả mọi điều trên nghe có vẻ cho thấy tôi cẩn thận lắm, nhưng thực ra tôi làm mọi thứ đều vội vã và khá ẩu thả. Còn lí do thì tôi sẽ nói ngay tại sao.
Tôi nhanh chóng đóng cửa phòng ngủ của riêng mình - cho dù chỉ có mình tôi ở Phân Khu Zcoumbre và hôm nào tôi có thể chuyển đi khắp tất cả các phòng khác để ngủ bất kì đâu tôi muốn, rồi nhanh nhẹn băng qua dãy phòng sinh hoạt chung vắng tanh của phân khu để tới chỗ cửa ra vào chính.
Cố gắng từ tốn đi ra khỏi cánh cửa, tôi nhanh chóng rảo bước đi tìm sảnh ăn tập thể và có lẽ đã mất kha khá thời gian trước khi có thể đến phòng ăn cho kịp cái bao tử của tôi - điều này cũng khá đúng vì ở đây khá giống mê cung vậy, mặc dù tôi có nhớ giỏi mức nào đi nữa nhưng chỉ cần sảy bước là thôi đi lại từ đấy. Còn về cái bao tử thì để giải thích rõ hơn, thì có lẽ do tôi là một Zcoumbre đặc biệt, nên tôi có thể nhịn đói qua được vài ngày, vẫn khoẻ mạnh mà không cần ăn uống. Nên chắc chắn tôi sẽ rất hiếm xuống đây từ nay về sau nếu không có Radiel cũng xuống cùng.
Nhưng, có một điều đặc biệt hơn đã kịp chào đón tôi vài hôm trước mà bây giờ tôi cũng muốn gặp. Một nhân vật thuộc Phân Khu Mysture mới được chuyển về, nhưng đó sẽ rất không đáng nói như thế nếu đó không là cô gái vừa cho tôi số điện thoại vài ngày trước. Đúng cái lúc tôi vẫn đang thắc mắc rằng tại sao cho đến hiện giờ, bọn họ vẫn chưa hề huấn luyện gì cho chúng tôi - chúng tôi vốn được tập hợp để về đây làm việc, nhưng tôi nghĩ nếu muốn mọi việc hiệu quả thì chí ít họ cũng nên đến thúc ép chúng tôi chứ?...
... Phải nói tôi đã cực kì bất ngờ đến mức nào khi đã gặp Maria - bông hồng tóc vàng xinh đẹp tôi đã gặp ở sân bóng đêm hôm ấy, đang loay hoay bước ra khỏi cánh cửa có khắc hình các chu kì xoắn thành hình chữ M biến dị màu xanh dương - đúng bản chất của Mysture. Cô ấy cũng tỏ ra khá ngạc nhiên khi thấy tôi ở đây, và sau đó nét mặt cô tỏ ra có đôi chút mừng rõ nhưng cũng không rõ là có xen tị thất vọng nào vào không. Và nếu thất vọng thì chỉ vài giây sau tôi cũng có thể biết được tại sao.
  "Maria?!"
  "Kibo?! Cậu ở đây sao?!"
  "Ừm, xét về mặt thực tế thì đúng, mình mới chuyển đến đây được vài ngày. Ngay sau cái hôm mình mới gặp cậu đó." - Tôi cười cợt pha chút sự nhảm nhí vô độ của mình nhuốm vào trong từng câu chữ. "Một sáng tỉnh dậy thì bùm, mình đã ở đây. Và bùm, "cậu là một tạo vật, Jinrui Kibo". Nghe nực cười."
  "Mình biết, tất cả mọi thứ cứ tự dưng ập đến phải không? Thảo nào mình không thể bắt máy cho cậu..." - Maria cười theo, nghe dầu hơi buồn chút. "Mình bỗng nhiên làm rối tung tất cả mọi thứ lên, và rồi họ ập đến và nói rằng mình là "tạo vật dị nhân Hỗn Tạp" gì gì đó... Một chuyến đi khá dài và mệt mỏi, lênh đênh trên biển suốt."
  "Cậu mệt rồi à? Vậy mình sẽ không làm phiền nữa nhé..." - Tôi phát hiện ra ngay, đó là vì tôi không gọi cô ấy. Không thể ngờ một cuộc gọi cũng có tác dụng vậy sao?
Ơ mà khoan, vậy là cô ấy khi về đây không hề bị ngược đãi như mình... Chết tiệt lão Phil!
   "Ồ không không. Mình đâu có ý nói vậy." - Maria chắc hẳn đã phải nhảy dựng cả lên vì câu nói đó. "Mình quen rồi. Chả qua là... Mình cũng không thể tin được thôi."
Cái cảm giác này, tôi cũng có thể hiểu và thông cảm được cho Maria - chí ít là như vậy. Chúng tôi vui vẻ nói chuyện, kể về những chiếc thang máy bất tiện có tên "Đường Dịch Chuyển Gấp" mà Trụ sở đang sở hữu và có thể nói là... Vẫn về môn bóng rổ yêu thích của cả hai. Điều đó có vẻ đã làm Maria bình tĩnh hơn và quên đi hết những phiền muộn, mệt mỏi trong những tiếng đồng hồ vừa qua - tôi nghĩ vậy.
Vả lại, thực sự tôi đang cảm thấy rằng bên trong mình cũng hơi có cái gì đó thinh thích.
Cảm giác luôn muốn ngắm cô gái này mỉm cười với mình thôi, cảm giác như muốn một cái gì đó hơn cả thế. Điều này làm tôi hơi chột dạ - vì thực sự tôi không nghĩ mình sẽ định đi xa tới thế, nhưng Maria thì lại không có vẻ gì là bận tâm đến mối quan hệ đang dần dần xích lại gần nhau hơn của cả hai người.
Có thể sẽ có người kêu rằng "mới nói chuyện vài hôm thôi mà đã thế à", tuy nhiên sự thật cô ấy có một vẻ thu hút khá mê hoặc - hơi chút kiêu kì nhưng nói chuyện dễ thương, luôn sẵn sàng tâm sự mọi chuyện với tôi, và phải nói là cô ấy đẹp không góc chết. Một thân hình nóng bỏng quyến rũ mọi đứa con trai, gương mặt rạng ngời như những vì tinh tú trên trời mà tôi thường hay ngắm trên tầng thượng Cô Nhi Viện vào mỗi đêm, và một cá tính mạnh mẽ, dứt khoát nhưng có phần vẫn ngây thơ, trong sáng.
Thế nên... từng ngày có cả đám con trai đều cố gắng tán tỉnh cô ấy hoặc có những kẻ hau háu chỉ dám nhìn cô ấy từ xa ngoại trừ Radiel, Elpha - không biết tại sao, và một vài kẻ lập dị khác - điều này khiến tôi cũng thấy ứa gan nhưng mà làm sao được, tôi còn chưa là gì cả.
Mặc dù vậy, câu chuyện này vẫn không nói về sự xinh đẹp, quyến rũ của một đoá hoa không. Rõ ràng mục đích chính của tôi khác nhiều. Tôi muốn gặp cả hai người, nhưng không chỉ có thế. Tôi muốn kể một thứ mà đến cả tôi cũng không rõ.
Đêm hôm qua, tôi có một giấc mơ khá kì lạ. Thực ra tôi có thể được coi là một kẻ đầy mơ mộng hão huyền và hơi xa cách với thế giới, nhưng sự thật, cả đêm hôm qua toàn là những thứ kì dị trong một giấc mơ kì quái và khá đáng sợ. Những thứ mà tôi chưa bao giờ từng được thấy ở ngoài đời thực vì đây chỉ là mơ, đương nhiên. Nhưng tôi cũng không biết tại sao, tôi đều cảm giác như chúng đều xảy ra thật - linh tính mách bảo tôi là vậy.
Nhiều người nói rằng giấc mơ là phản ánh những gì ta thấy ở đời thực. Nhiều người khác lại cho rằng, đó là sự kết nối với những bản thể khác của ta. Nhưng tôi là Zcoumbre, nên tôi cũng không biết nữa.
Có gì đó rất lạ. Kể từ khi tôi chính thức chìm vào giấc ngủ.
...
Tôi thấy mình đứng ở trong một màn đêm bao phủ. Tối đen như mực, đến nỗi tôi còn không biết mình ở đâu.
Bỗng dưng trước mặt tôi chợt vụt lên một đám lửa màu xanh. Cảm giác bí ẩn và u ám đè nặng lên từng thớ ruột gan mình. Nhưng trong giấc mơ này, cơ thể tôi lại phản ứng như điều này quá đỗi bình thường... Vả lại, ánh lửa thật thừa thãi, vì bỗng dưng mắt tôi làm quen được ngay với không gian này.
Khoan đã, tôi chính là người đã tạo ra đống lửa đó! Tay tôi khum lại và giữ ngọn lửa xanh kì lạ đó trên tay mà không hề chịu bất kì thương tổn nào mặc dù tôi vẫn có thể cảm thấy được sự ấm nóng của nó. Bây giờ, tôi có thể thấy rõ bản thân mình đang đứng ở giữa đồng không mông quạnh, cỏ dại mọc um tùm xung quanh.
Tôi bắt đầu dời chân tự di chuyển đi đến một nơi nào đó, mà tự dưng tôi biết được đó là một căn nhà hoang bỏ trống. Dường như tôi trong giấc mơ đã có ý định vào đó từ ban đầu rồi, như để tìm kiếm một ai đó mà tôi muốn được gặp? Ánh sáng chập chờn từ ngọn lửa ma quái trên tay tôi soi thấy rõ mọi thứ trên đường đi và tù mù ở đằng xa chính là căn nhà hoang đó. Rất nhanh, tôi bước thẳng vào trong căn nhà hoang đó mà không hề đắn đo hay tỏ ra một chút kinh hãi nào mặc cho vẻ ngoài hoang vu hiu hút của nó.
Tiếng bước chân tôi đặt lên những tấm sàn gỗ mục ruỗng gây ra những tiếng cọt kẹt trong bầu không khí yên lặng đến rợn người. Nhưng tôi vẫn không hề dừng bước. Tôi không thể tự điều khiển chính bản thân mình trong giấc mơ, điều đó không có gì là lạ đối với tất cả mọi người - trừ khi đó là giấc mơ đặc biệt thì lại khác. Tôi bắt đầu đi men lên từng bậc cầu thang lát những miếng gạch hay ngọc thạch gì đó mà ánh lửa mịt mù này sẽ chả bao giờ cho tôi biết được.
Từng bước từng bước, chậm rãi. Có mùi sắt lẫn trong không khí.
Và tôi bắt đầu nghe thấy những tiếng động nhỏ. Chúng lặp đi lặp lại một cách đều đều đến nổi cả da gà, và âm thanh kì quái này lại to dần lên thuận theo từng bậc cầu thang. Tôi thực sự không thích điều này chút nào, nhưng dù có thế thì ngọn lửa ma trơi này vẫn cứ ở trước mặt soi như để trêu tức tôi.
Bậc thang cuối cùng.
Giờ thì, tôi có thể thấy một bóng đen khác đang lúi húi làm một việc gì đó ở dưới sàn qua ánh sáng ít ỏi của ngọn lửa trên tay. Bỗng ngay lập tức tôi bắt đầu - theo như đúng trong giấc mơ, đã phóng những ngọn lửa ra xung quanh căn phòng trống đó. Tôi chặn hết tất cả các nẻo đường, những khung cửa sổ hoen gỉ nứt toác bằng... Băng? Và trên hết, một khi cả căn phòng đã sáng hơn, tôi thực sự muốn nôn oẹ ra.
Giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy từng cảm giác chua chua, cay cay khoé họng chực dâng trào và không hề muốn ăn thêm cái gì - điều này có lẽ chỉ càng thêm tệ thôi. Hình ảnh lúc đó sẽ luôn lởn vởn ở đó, mắc kẹt trong tâm trí tôi một cách rõ ràng.
Tôi nhìn thấy hắn.
Một kẻ ăn thịt người.
Hắn ta đang lúi húi và một cách lén lút móc ra từng khúc ruột bên trong một cơ thể người và nhai nó ngấu nghiến.
Từng mết máu loang lổ trên người hắn, vương vãi ra khắp sàn và lan trên mép hắn.
Hắn ta ăn một cách thèm thuồng, ăn như điên dại. Hắn sụp soạp và liếm láp mọi thứ như đang ăn một bát súp ngon lành, mặc cho sự thật còn đáng sợ hơn nhiều.
Người đàn bà xấu số nằm dưới sàn vẫn giật nảy người lên vì sốc, không còn khả năng để có thể nhận thức được nữa. Từng giọt máu phụt lên tung toé như một quả bóng nước căng tròn bị thủng.
Bà ta chả chịu chết hẳn mà vẫn thoi thóp, vẫn đang phải chịu những thứ đau đớn man rợ dày vò, và điều đó khiến tôi cảm thấy kinh hãi thực sự.
Đó là một con loài Unravel - nếu đúng theo mô tả trong những tài liệu mà tôi đã đọc qua. Con quái vật đó vẫn đang móc từng bộ phận lòng thòng đầy những dịch đỏ khỏi cái bụng đã bị phanh nát bét của người đàn bà đó ra và ăn. Ăn liên tục, không hề ngừng cho đến khi nhận ra những đám lửa và sự xuất hiện của tôi. Hay chí ít là tôi nghĩ thế.
Trong mơ, tôi không hề biểu cảm một trạng thái cảm xúc nào - như thể tôi đã quá quen với việc đó.
Tôi thực sự chỉ muốn choàng tỉnh và hét lên. Tôi biết rõ là mình đang mơ, nhưng tôi lại chẳng thể nào chạy thoát khỏi đây được.
Tôi cực kì hoảng loạn. Nhưng vẫn giữ mình đủ tỉnh táo - trong mơ, để có thể nghe tiếp những gì sẽ xảy ra sau đó.
  "Lại là cô à, cô gái."
"Cô gái"? Mắt tôi vẫn dính chặt vào con Unravel man di mọi rợ trước mặt kia và không thể di chuyển đi đâu hết - vì rõ ràng tôi đâu phải kẻ chủ động. Tại sao lại là "cô gái"? Rõ ràng - không có ý nói đến vấn đề đồng tính, nhưng tôi bên ngoài đời thật luôn là một thằng đực rựa thẳng cơ mà? Vậy rốt cuộc tôi đang mơ trở thành ai?
Người đàn bà đã tắc thờ và thôi giãy giụa. Một cảnh tượng đầy ám ảnh và có lẽ sẽ không thể nào quên...
   "Tôi đã không mong chờ chuyện này xảy ra, D ạ. Nhưng có lẽ giờ tôi sẽ phải làm nhiệm vụ này một mình rồi." - Đó là "cô gái" mà tôi đang mơ đến nói. Mặc dù trong hoàn cảnh này, tin hay không thì tôi đang cảm giác như có gì đó rất thân quen trong giọng nói này. Nhưng dù có nghĩ mãi, tôi cũng không thể nhận ra và tôi hoàn toàn thắc mắc về điều này, kể từ đó về sau.
   "Đây là số phận do chúa định sẵn cho tôi rồi, Yume. Chúa để chúng đã cướp tất cả từ tôi, và chúa để chúng biến tôi thành ra thảm hại và mọi rợ như thế này." - Tên Unravel cất tiếng thở dài chán nản và buồn bã, điều này khiến tôi thấy khá ngạc nhiên thoáng chút. Không bao giờ nghĩ đến cái cảnh một con quái vật ghê tởm lại thốt ra những điều này. "Xin lỗi Yume, tôi không còn cách nào khác... Tôi không thể đi tiếp với cô nữa."
   "Tôi cũng phải xin lỗi anh thôi. Tạm biệt nhé D."
Bỗng dưng cô gái tên Yume - mà tôi đang mơ thành, lạnh lùng rút một thứ vật gì đó tròn và dẹt như một chiếc huân chương ra khỏi túi quần rồi đưa lên ngực và có vẻ như đang bóp - hay có thể nói là kích hoạt nó.
Bỗng dưng tôi cảm giác như cả cơ thể mình được một cái gì đó bao bọc hoàn toàn. Một cái gì đó... Thật dồi dào năng lượng. Cảm giác như mình có thể cân cả thế giới và đánh bại cả quân đội Climax hay bất cứ lũ phiến quân trang bị đầy đủ nào - một cách nói khá trẻ con, chỉ với thứ sức mạnh này. Đó là tác dụng của cái thứ có lẽ là một bộ giáp mà cô gái Yume bí ẩn mà tôi không hề biết mặt này đã dùng chiếc huân chương để kích hoạt. Một thứ rõ ràng khá bí ẩn.
Trong thoáng chốc, tôi có cảm giác như mình thực sự có thể làm chủ được nó.
Bất chợt cả cơ thể cô gái - cơ thể tôi lúc đó, rực lên thứ lửa xanh. Trên bàn tay phải, tôi bỗng thấy một thanh kiếm băng... Nó giống hệt cây kiếm mà Elpha đã tạo ra, nhưng nom khủng hơn rất rất nhiều!
Tên D kia bỗng dưng nhảy bổ tới cùng với chiếc hàm đang há rộng. Một tiếng gầm rú đinh tai nhức óc vang lên.
...
Tôi choàng tỉnh và hét lên đầy kinh hãi.
Xung quanh tôi tối om và chả có một ai cả. Cũng không hề có lửa cháy, không xác chết, không cô gái nào.
Không một Unravel nào định nhảy tới và giết tôi. Không một ai.
Tôi cố nén lại những hơi thở dồn dập, sợ hãi. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán và rơi xuống thấm vào chiếc áo tôi mặc, cho dù nhiệt độ không khí ở trong phòng - đang bật điều hoà, hiện giờ là 16 độ.
Tôi vẫn đang ở trong phòng ngủ riêng tại thời điểm đó. Chỉ có mình tôi. Cũng không hề có ai sau đó xông vào phòng khi tôi hét lên cả, vì Phân Khu Zcoumbre chỉ có mình tôi.
Điều đó có lẽ không đáng nói, nhưng sự thật tôi thấy rất kì quặc.
Thứ nhất, cảm giác rất thật. Kể cả đống băng do cô gái Yume tạo ra tôi cũng có thể cảm thấy được. Mọi thứ trong giấc mơ đó đều rõ đến từng chi tiết - từ những âm thanh não nề, những cảm giác về vật chất xung quanh cho đến những hình ảnh ghê tởm đều khá nét như màn hình máy điện thoại thông minh đời mới mà hãng Devigod mới tung ra thị trường gần đây. Tôi không thể nhầm được.
Thứ hai, tôi cảm thấy sự thân thuộc trong giọng nói của cô gái tên Yume. Tôi chắc chắn không hề biết mặt cô gái hay bất cứ thông tin gì khác về cô gái ấy, nhưng tự dưng tôi thấy được một sợi dây liên kết vô hình nào đó giữa chúng tôi. Tôi muốn tìm hiểu rõ hơn về điều này cho dù nó có mơ hồ và thiếu thông tin, điều kiện như thế nào đi chăng nữa.
Thứ ba và cũng thật tình cờ - tôi bắt đầu ngủ say giấc vào buổi đêm lúc 11 giờ, không gian xung quanh đã bao phủ lấy cô gái trong giấc mơ nếu đúng như tôi nhớ thì cũng là khoảng tầm ấy. Và thực sự điều đáng lưu ý là giấc mơ này chỉ xuất hiện khi tôi đến đây và ngủ tại cái phòng riêng đó hôm đầu tiên.
Và cuối cùng, tôi tự hỏi đến lúc quái nào thì họ mới có thể mang về được một gã mang gen Utopia để có thể đập chết lũ Unravel gớm ghiếc đi?!
...
   "Một Unravel? Nhưng rõ ràng là cậu chưa bao giờ được tiếp xúc với một Unravel thực sự bao giờ cả, sao cậu có thể mơ thấy nó được?" - Maria sau khi chú ý lắng nghe câu chuyện tôi kể liền thảng thốt.
   "Mình biết, mọi thứ đều rất lạ và rất thật. Mình chưa bao giờ gặp những giấc mơ này cả." - Tôi nhắng hết cả lên và đẩy cái bát ngũ cốc có màu hơi đỏ ra. "Cảm ơn Radiel, nhưng sau giấc mơ đó tôi không nghĩ là tôi có thể ăn chúng. Chúng có màu đỏ."
Đúng thế, tôi hiện giờ đang ngồi cùng bàn với Maria và Radiel và kể cho họ nghe câu chuyện đó. Điều khá là hơi thiếu thân thiện ở Radiel là cậu ta vẫn chỉ chú tâm vào ăn khi tôi còn đang kể nhưng biết sao được - tính cậu ta rồi. Vừa rồi Radiel vừa ăn và đồng thời cũng dùng khuỷu tay của mình để hẩy cái bát vừa rồi cho tôi ý bảo là tôi ăn đi và đừng làm cậu ấy mất ngon.
  "Chỉ là giấc mơ thôi." - Radiel vẫn bình thản xúc từng thìa ngũ cốc kèm đống sữa tươi lên ăn. "Ngũ cốc ở đây không tệ như ngũ cốc do chuỗi cửa hàng Annie&Slangyer bán ra nhỉ. Nhưng tôi chả bao giờ tin vào những giấc mơ, chúng thật kì quái."
  "Không thể nói thế được." - Tôi lập tức phản bác ý kiến của Radiel. "Có rất nhiều giấc mơ đã báo trước được mọi thứ. Có đầy giấc mơ là sự phản ánh lại những gì ta gặp trong cuộc sống. Thậm chí còn có những giả thuyết cho rằng giấc mơ chính là sự liên kết với các bản thể tồn tại song song khác nữa, cậu không thể phủ nhận được."
  "Cậu đã thử nói cho ai khác chưa? Để tìm hiểu ấy." - Maria nói tiếp. "Tính xác thực của căn nhà hoang đó, rồi sự việc xảy ra nữa."
  "Thì đó là điều mình cần tìm hiểu ngay bây giờ đây Maria!" - Tôi nói có phần hơi mất bình tĩnh. "Có thể mình sẽ đi hỏi Alabalac thêm về việc này, cậu ấy sẽ tìm hiểu được điều gì đó. Còn lại..."
  "Chào sáng, Maria. Chào buổi sáng, Kibo và Radiel."
Một giọng nói cất lên từ sau lưng tôi. Tôi giật mình ngoảnh đầu lại để xem đó là ai và thật bất ngờ, đó là Elpha.
  "A..."
  "Tôi mong là không phá bữa sáng của mọi người. Có vẻ bàn này đang có một cuộc tranh luận khá thú vị nhỉ."
   "Chào Elpha. Không sao đâu, cậu có thể vào ngồi chung mà." - Maria cười tươi đôn đả chào mời Elpha, điều này hơi khiến tôi khó chịu chút. "Đúng lúc quá."
   "Ồ không, mình chỉ muốn hỏi thăm thôi. Mình còn việc phải làm buổi sáng hôm nay nữa, các cậu đừng bận tâm." - Nói rồi Elpha quay lưng bỏ đi thẳng.
Bây giờ tôi mới chú ý thấy là... cái quần cậu ta hay mặc lại là quần của một số đặc vụ ở đây. Hoá ra cậu ta vẫn có tuân thủ quy định ở đây "đôi chút", nếu đó là điều cậu ta nghĩ.
Tôi lại quay lại bàn, khẽ ném cho Maria một cái nhíu mày đầy ẩn ý. Cô gái giật mình vẻ hoảng hốt và vội vã thanh minh - một điều hết sức buồn cười và đôi chút dễ thương.
   "Mình với Elpha từng quen nhau từ bé rồi!"
  "Hửm, cậu quen cái tên nghiêm túc nửa mùa đó á?!" - Có vẻ như căn bệnh giật mình dạo này dễ lây lan nhiều quá.
  "Bọn mình từng học cùng nhau từ bé... Thực ra ngày xưa cậu ấy rất trẻ con và dễ hoà hợp. Hội chúng mình từng là bạn thân, trong đó gồm có Ryan hôm trước, mình, Elpha và một cậu bạn khác tên Strike. Thân đến mức như thể anh em ruột thịt luôn." - Maria đang hồi tưởng lại quá khứ của mình. "Nhưng rồi bỗng một hôm, Elpha biến mất không hề để lại bất kì liên lạc nào nữa, thậm chí người ta còn báo rằng cậu ấy đã chết... Và khi mới về đây, mình đã rất ngạc nhiên khi gặp lại Elpha..."
Chà, đúng cái cách mà họ làm với tôi nhỉ.
Có thể đến đây sẽ có người nghĩ rằng, hay cậu bạn thân quá cố Ikari của tôi cũng thế thì sao? Nhưng tôi có thể nói rằng, tôi cũng đã nảy ra ý tưởng đó và cho tìm tất cả các tài liệu được ghi chép vào ngày hôm Ikari được báo rằng đã mất rồi. Kết quả cuối cùng là không. Chưa từng xuất hiện tài liệu nào về Ikari trong suốt lịch sử thành lập của Trụ sở.
Seifuku Ikari thực sự đã nằm dưới nấm mồ rồi.
  "Và Strike cũng thế." - Radiel bất giác lên tiếng, có lẽ là do cậu ấy đã ăn xong nên mới có thể lắng nghe và tiếp lời Maria. "Strike Edogawa và Elpha Shirou đều là Mysture, thế nên nếu tôi không nhầm thì ngay sau Elpha thì Strike cũng được báo chết theo. Về Mysture, Elpha có khả năng về băng như đã thấy, còn Strike có thể tạo ra lửa và có thể đồng thời di chuyển rất nhanh mà ngay cả những tạo vật khác cũng khó mà bắt kịp. Được đánh giá là các Mysture có những năng lực hiếm thấy. Không phải ai có khả năng y hệt cũng thành thạo như họ đâu."
   "Sao cậu biết tất cả những thứ đó?" - Tôi kinh ngạc, há hốc mồm và trợn tròn cả hai mắt nhìn chằm chằm về phía cái con người mà tôi cho là chưa từng tỏ ra hứng thú với bất kì thứ gì. Thực sự là như vậy đấy, Radiel có bao giờ quan tâm đến cái gì đâu, vậy mà giờ đây cậu ta lại có thể đọc ra làu làu những thứ mà tôi đã từng dám chắc là cậu ta sẽ chả bao giờ muốn đọc qua.
   "Đâu phải chỉ có mỗi cậu mới biết tìm hiểu đâu Kibo. Nhìn cậu mỗi ngày ngồi lúi húi trong đống tài liệu gán mác công khai, rồi ngồi dán mắt vào cái màn hình suốt 24/7 để tìm cách truy cập và đọc thêm các tài liệu mật nhưng không được... Tôi cũng muốn biết xem mình sẽ làm việc cho cái gì chứ." - Radiel cầm chiếc thìa khuấy cái bát trống không như một thói quen thường ngày. Sau đó cậu ta ngẩng lên, nhìn vào hư vô sau khi cho tôi sốc đến tận óc, và nói tiếp. "Nhưng Strike đã hi sinh trong một nhiệm vụ bí ẩn."
  "Về điều này, thì Elpha cũng có nói với mình..." - Maria trùng giọng xuống vẻ buồn bã. "Elpha và Strike lúc nào cũng như nước với lửa, y hệt những khả năng đó. Mấy cậu ấy lúc nào cũng cãi nhau suốt, giận nhau đủ kiểu,... Nhưng rồi lại chả thể thiếu được nhau bao giờ. Đó chính là lí do khiến cho Elpha phải thay đổi... Khi không còn Strike bên cạnh... Và cậu ta... Bố mẹ của Elpha cũng mất từ khi cậu ấy còn bé... Các cậu có thể thấy, cậu ấy vẫn rất thân thiện mỗi khi nói chuyện với một ai đó. Nhưng thực sự, bên trong cậu ấy đã nứt vỡ rồi..."
Vậy là... chắc tôi cũng có thể hiểu được Elpha đôi chút rồi. Lí do mà cậu ta trở nên vẻ u sầu như hiện giờ. Cách nói chuyện thờ ơ, buồn chán mặc dù lúc nào cũng phải nhuốm thêm chất nghiêm túc. Elpha Shirou và trái tim băng giá của cậu ta... Tôi cũng có thể hiểu được. Dường như tôi có thể cảm nhận được cùng một nỗi đau đó với Elpha nếu cũng ở đó với cậu ta. Không được cảm nhận niềm yêu thương của bố mẹ. Mất đi người bạn thân nhất của mình.
Thật đáng tiếc.
Nhưng còn điều thứ hai nữa mà tôi đang bận tâm.
Nếu một khi tham gia những nhiệm vụ này, nghĩa là tôi cần phải bất chấp cả mạng sống của mình. Nghe có vẻ không thích hợp lắm với tính cách của tôi nhỉ?
Nhưng tôi đã chọn nó từ đầu rồi, nên tôi sẽ mãi mãi luôn theo nó thôi. Không phải cái gì cũng có thể dễ dàng từ bỏ - nếu thế thì mọi chuyện trên đời đã không bao giờ hoàn thành được sứ mệnh của chúng...
Khoan, sao Elpha và Maria thân thiết thế?
...
Không khí bàn ăn của chúng tôi chùng xuống và im lặng một chút, trước khi có một việc khác xảy ra. Một việc khá là ồn ào và khó chịu chút, theo như tôi được thấy.
Chả qua là từ khi vào đây, tôi đã thấy một nhóm người tụ tập xì xào và liên tục nhìn về phía chúng tôi. Họ cười theo một cái cách - có lẽ tôi không thích lắm, khá là đểu và bàn luận về cái gì đó chắc chắn là có liên quan ít nhiều đến chúng tôi. Còn bây giờ là lúc họ bắt đầu làm theo những việc họ đã bàn - theo Radiel nói là vậy.
  "Chào những con người mới của "BREAC" với một chữ "C"!" - Một thanh niên kì lạ có mái tóc trắng xù tự nhiên lên bỗng đến đập bàn khiến chúng tôi phải chú ý đến hắn. "Vẫn chưa quen với việc sống ở đây hả? Chết thật chết thật, lỗi do chúng tôi!"
Tôi ngớ người ra một lúc rồi mới nhận ra. "Trụ sở Nghiên cứu và Xử lí Những hiểm hoạ bất thường" viết tắt lại đúng là "BREAC" với một chữ "C", nghe đọc giống từ "phá vỡ" nhưng theo một kiểu ẻo lả hơn.
Giờ tôi mới để ý, tôi đã từng thấy gã thanh niên này rồi. Mặc một chiếc áo khoác bạc phanh ra để lộ một chiếc áo đỏ bên trong kèm theo quần bò mài gối rách cũng bạc phếch, kẻ có phong cách thời trang khá quái gở này đến từ Phân Khu Omnic. Tôi chỉ biết có thế do luôn nhìn thấy hắn bước ra từ cánh cửa phân khu có khắc cái hình bùa phép tròn như chữ "O" có màu xanh thiên thanh đó và hay đi với hội của mình.
Không, thực ra chính xác là tôi đã thấy gương mặt này từ rất lâu rồi nhưng không nhớ được.
...
Omnic là những tạo vật thường xuất hiện trong truyền thuyết và cổ tích. Nó gần như là giống với Zcoumbre, nhưng khác nhau ở chỗ Omnic là do chính sự tưởng tượng của loài Spect tạo ra và có thể xuất hiện ở bất cứ câu truyện nào mang tính chất lịch sử. Loài Omnic đúng với những gì mà loài Spect gán cho chúng - có thể xấu xí, có thể như những cành cây ăn thịt côn trùng toả hương ngon ngọt để dụ dỗ loài khác sập bẫy,... Chúng sống trên những tội lỗi của con người, đó là điều chúng ta luôn học tập được khi đọc hay nghe xong một cổ tích, truyền thuyết nào đó. Chúng như những câu chuyện cổ tích gây ác mộng về đêm, nhưng đáng sợ hơn nhiều đối với một Spect.
Và khi tôi nói giống Zcoumbre, thì có nghĩa là lũ Omnic cũng rất khó để có thể làm bạn nghĩ tới khả năng giết được chúng. Nhưng đừng lo, đã có một đường vòng khác để có thể giết tới nó.
Trong cổ tích, đối ngược với những kẻ thủ ác thì lại là những tiên nhân nhân hậu. Omnic cũng có thiên địch của mình, nhưng họ không hẳn là tiên - người khác luôn gọi họ là những kẻ lừa dối sự thật, những nghệ sĩ của ánh trăng lừa dối - những tay phù thuỷ Strigax. Strigax - một cái tên gần giống với "pháp sư" trong tiếng Latin cổ, có khả năng giết chết Omnic nhờ các ma thuật có thể làm mất đi các khả năng tự vệ hay là sự bất tử của chúng - đó có thể gọi là một cách chơi bẩn, nhưng tôi nghĩ là để có thể tiêu diệt Omnic, thì Trụ sở sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Giống với Mysture, Strigax cũng có rất nhiều thành viên trong Phân Khu Omnic - thậm chí đó giờ như là học viện riêng, thánh đường riêng của họ. Strigax cũng có dạy ma thuật cho những kẻ khác - mặc dù điều đó phải hiếm lắm mới gặp, mà tôi cũng chả ham lắm nên cũng chả muốn tìm hiểu xem học đường ma thuật của họ hoạt động như thế nào đâu.
...
  "Kyohei, Yasuhiro Kyohei. Các cậu đã đến đây được một thời gian nhưng rõ ràng vẫn chưa thể quen với nếp sống ở đây, ắt hẳn là vì chúng ta quên mất chưa mở tiệc chào mừng các "ma mới" rồi!" - Thanh niên kì lạ tên Kyohei này kêu lên với một chất giọng đặc sệt về phía những người anh em cùng phân khu. Ngay cả những kẻ khác dù phân khu Mysture hay là những kẻ phàm tục người Spect cũng giơ ca hai tay và reo lên đầy thích thú. "Tệ quá tệ quá. Vậy còn đợi gì nữa?! Bắt đầu bữa tiệc thôi!"
Tôi không biết nói như thế nào, nhưng tôi thấy hơi bị nhiều người "Nhật" ở đây. Hoặc ít nhất là vậy, do cách đọc tên của họ.
Ngay lập tức sau khi Kyohei ra hiệu - một cách to mồm, những gã Strigax khác bắt đầu đồng loạt đọc "Luxcapytor" và phẩy cả hai tay lên trên trần. Từ đó bắt đầu nổ đôm đốp những tiếng pháo hoa và những vệt sáng đa dạng các màu sắc khác nhau như để chào mừng chúng tôi. Quái thật, đến đây được gần chục hôm rồi, giờ mới được chào đón như người nhà.
Và đây cũng là lần đầu tiên, tôi thấy một bữa tiệc được tổ chức mà không có kế hoạch trước.
  "Vậy mấy "ma mới", sao các cậu không tự giới thiệu về mình?"
Có một kẻ khác ở đằng sau nhanh miệng hỏi ngay chúng tôi ngay khi cả ba vừa mới đứng dậy dọn bàn.
  "Mình... là Maria Liu. Mình đến từ Phân Khu Mysture." - Cái cách nói nhỏ nhẹ thẹn thùng của Maria khiến cho cả lũ con trai hú hét ầm ĩ.
  "Mình sẵn sàng chết vì cậu!"
  "Cưới mình đi!"
Cứ thế cả đám đông réo lên thành một bầy vịt khiến cho tôi cảm thấy ngứa ngáy vô cùng. Anh chàng vừa hỏi ra hiệu cho mọi người im lặng rồi quay ra hỏi tôi tiếp.
  "Còn cậu?"
  "Jinrui Kibo. Phân Khu Zcoumbre." - Do vẫn chưa hết bức xúc với đám con trai xu nịnh vừa rồi, tôi trả lời khá cộc cằn.
  "Và Radiel. Phân Khu Stamon." - Cái này thì do tính khí cậu ta.
  "Nào, giờ thì "Sanctux"!"
Bỗng thân thể của chúng tôi nhẹ bẫng và bay bổng trên không. Tên Kyohei kì quặc đó - hắn đang dùng những vòng phép ở bên dưới chúng tôi để đưa đi tung hô khắp phòng. Mặc dù thú thật là thấy hơi kì quái về vụ này, nhưng tôi bỗng cảm thấy khá vui vẻ và bắt đầu hùa theo họ hò reo nồng nhiệt - trong khi Maria hơi có phần ngớ người một lúc nhưng lúc sau cũng theo tôi. Trong khi đó, Radiel thì im lặng và để mặc cơ thể mình đi theo dòng người đang náo nhiệt. Cũng có thể đây là lần đầu tiên tôi được chào đón nồng nhiệt như thế này, nên ắt hẳn một phần nào đó trong tôi cũng cảm thấy sướng lây.
Ở trên này, tôi có thể thấy rõ đám đông ở bên dưới kia. Đa phần những cư dân ở đây đều đang phấn khích đập tay xuống mặt bàn theo nhịp, gõ những cái bát, cái thìa lên tạo ra đủ thứ âm thanh loạn cả óc. Có những Mysture hay Strigax thì đang đùa nghịch nhau bằng cách dùng khả năng của mình để trêu chọc kẻ khác. Có những kẻ thì đang chăm chú tìm cách để gây ấn tượng với Maria - điều khiến tôi hơi phiền lòng một chút. Còn có những cô gái - tôi cũng không hiểu cho lắm, bỗng dưng cũng phát cuồng lên vì tôi và Radiel. Tôi cứ luôn nghĩ mình sẽ không bao giờ thu hút các cô gái khác cơ đấy.
Chúng tôi cứ thế được "diễu hành" qua khắp các bàn ăn tập thể trong phòng đến mệt lả, nhưng cuộc vui có vẻ không bao giờ có dấu hiệu dừng lại. Họ ném cho tôi mọi thứ bằng những ma pháp nhiệm màu của họ như để chúc mừng chúc tôi, tạo ra những hình thù, con thú đủ sắc quái dị như để chào mừng sự xuất hiện của chúng tôi.
Chúng tôi cứ thế bị quay mòng mòng đến chóng cả mặt ở trên cao.
...
  "Cuộc vui giờ kết thúc rồi! Tất cả mọi người lập tức ổn định trật tự và chuẩn bị cho những công việc tiếp theo!" - Bỗng từ bên trên cao, tôi có thể nhận ra được cái chất giọng không lẫn vào đâu được của cái lão mà tôi ghét.
Tất cả ngay lập tức dừng tất cả mọi hoạt động của mình - trừ cái tên đần Kyohei kia vẫn chả chịu hạ chúng tôi xuống! Mỗi người đều nín thinh và quay về làm công việc của mình - họ ăn nốt bữa sáng và nhanh chóng rời khỏi khu vực phòng ăn trong khi một số kẻ khác thì dọn dẹp lại những mớ hổ lốn trước đó. Tất cả đều chìm trong một không khí im lặng và có phần hơi sợ sệt - điều này làm tôi thực sự khó hiểu. Lão "Đổ Đầy Thêm" có gì đó đáng sợ thế sao?
  "Kyohei, cậu biết phải làm gì rồi đấy." - Lão Phil vẫn với cái giọng đặc mùi hình sự của mình, cất tiếng khi nhìn thấy Kyohei có vẻ như không thèm để ý đến những việc đang xảy ra cho lắm. Ngay lúc này thì tôi thực sự cần gã hạ ngay chúng tôi xuống, chết tiệt!
  "Xin lỗi đặc vụ Phil, nhưng tôi quên rồi." - Ngay sau đó là một câu đáp trả đầy thách thức của gã Kyohei làm tôi kinh ngạc. Lần đầu tiên tôi có thể thấy một kẻ khác dám làm thế với "Đổ Đầy Thêm". "Thưa đặc vụ, liệu ông có thể nói lại cho tôi? Hay là ông cứ tiếp tục đứng đấy và ra những thứ lệnh nhàm tai mà không dám đứng đây đối mặt với tôi?"
...
Thế này thì hơi quá. Gã Kyohei thực sự có vấn đề bất ổn về thần kinh.
  "Kibo! Nắm lấy tay tôi!" - Khi mà giữa Kyohei và Phil trở nên ngày càng căng thẳng, Alabalac bất chợt xuất hiện từ trên hành lang nhô ra ở ngay tầng ăn trên và đưa tay về phía chúng tôi. "Để tôi kéo cậu vào!"
Tôi ngay lập tức đưa tay ra với và bắt được gọn bàn tay cậu. Tuy nhiên có thể là do tôi hơi nặng cân, và cũng vì tư thế của cậu ta bây giờ nên cậu không đủ sức để kéo tôi vào như khi cậu vật ngã tôi lần đầu tiên gặp mặt.
Ngay lúc Alabalac đang mệt lử thì bỗng dưng Radiel xuất hiện đằng sau và đỡ lấy cậu ta.
  "Cái quái gì thế này?! Sao cậu từ lúc qué nào lại có thể leo lên được đây?!" - Tôi và Alabalac cùng giật mình hoảng hốt.
  "Tôi không biết, thực sự tôi chỉ có tự quăng mình từ trên các bùa phép sang phía lan can thôi. Nhưng tôi lại biết rằng tôi không phải người duy nhất leo lên đây được một mình." - Radiel nhún vai.
Tôi quay sang bên cạnh. Được rồi, thế này thì thật là quái lạ. Maria cũng chả còn lơ lửng. Chỉ còn mình tôi đang bay giữa không gian phòng ăn.
  "Mình không đưa được cậu vào..." - Maria bẽn lẽn và lí nhí đằng sau. "Tại vì khả năng của mình vẫn chưa thể bộc lộ được hết nên mình chỉ có thể di chuyển được bản thân mình đi... Với cả cậu cũng khá nặng cân so với sức của mình..."
Được rồi, thế thì không sao. Nhưng mà ai đó làm ơn kéo tôi lại giùm cái.
Ngay sau khi có sự trợ giúp của Radiel, Alabalac dần kéo được tôi về phía lan can. Ngay khi tới được gần, tôi nhanh chóng bám lấy phần tay vịn kim loại và trèo vào bên trong. Đó thực sự có thể là khoảng thời gian khó tả nhất mà tôi từng rơi vào, thật nực cười.
...
Lúc tôi vừa đứng được trên mặt sàn, thì đã thấy cuộc xung đột lạnh giữa hai người ở bên dưới cũng kết thúc. Mọi người tản đi dần chỉ còn thưa vài kẻ, còn lão Phil vẫn đứng đó và khoanh tay sau lưng.
Tôi khá ngạc nhiên, vì theo những vì tôi thấy, thì có lẽ Kyohei đã thua cuộc trước ánh nhìn của lão.
  "Chuyện gì vừa xảy ra xong thế?"
  "Đặc vụ Phil đã khiến Kyohei tức tối mà bỏ đi rồi. Quả là một người đàn ông tài ba, khiến cho cả hậu duệ của Thượng Thuật Nhân phải chịu thua." - Alabalac trầm trồ.
  "Thượng Thuật Nhân?" - Radiel khẽ nhíu mày. Cậu nhanh chóng quay ra nhìn xuống Kyohei đang xầm xì mặt mũi và giậm chân bỏ đi. "Chả phải nghe theo đúng những gì tài liệu viết thì Thượng Thuật Nhân là một trong những pháp sư Strigax vĩ đại nhất từng tồn tại sao?"
  "Phải, Kyohei là người được chọn để trở thành chủ nhân của những khả năng mà con người không thể chạm tới được. Những khả năng vượt xa cả những gì chúng ta biết, và chúng đều là những bí ẩn của Thượng Thuật Nhân." - Alabalac vừa khẽ lắc đầu vừa nói. Có vẻ cậu ta bắt đầu hơi rơm rớm nước mắt và tôi hoàn toàn không hề biết tí gì về những gì đang xảy ra. "Nhưng cậu ta vẫn chưa sẵn sàng để khám phá hết những bí ẩn đó."
  "Và một Spect như Phil đã khắc chế được cậu ấy..." - Maria thì thầm đầy sự ngạc nhiên. "Nhưng thoạt nhìn thì... mình không hề nghĩ rằng Kyohei lại thực sự quan trọng đến mức thế nhỉ?"
  " Vì ông ấy là thế. Không thế đánh giá một cuốn sách qua bìa của nó mà... Phil Moore luôn là một hình mẫu lí tưởng để tôi phấn đấu." - Alabalac cuối cùng cũng không giấu được sự ngưỡng mộ của mình dành cho lão "Đổ Đầy Thêm". "Tôi muốn trở thành một người tài giỏi như ông ấy, và đó là lí do mà tôi luôn cố gắng từng ngày, và từng ngày,..."
Ôi thôi thế là đi tong. Alabalac định trở thành một "Đổ Đầy Thêm" thứ hai. Tôi không thể hiểu được trên đời đúng sao lắm những tên quái gở như thế này - muốn làm gì thì không, đây lại cứ phải là một tên nghiêm túc phát ngán mới được. Bên cạnh đó, tôi cũng nghĩ rằng sẽ không thể nào chịu được thêm một cụm "từng ngày" nào phát ra từ mồm của Alabalac nữa.
...
Bất chợt từ đằng sau chúng tôi, một nhóm Mysture và Spect khác - chắc là vừa đi làm nhiệm vụ về, mệt mỏi đi qua và ngồi phịch xuống ngay chiếc bàn kế bên với những biểu cảm khác nhau rõ rệt. Kẻ thì cau có làu bàu, người thì thở phào nhẹ nhõm,... Tất cả đều dược thể hiện ra - một cách không hề giấu giếm gì, ngay trên khuôn mặt họ. Chắc hẳn họ là những "Tàn Phá Viên".
Nói sơ qua các cấp độ được phân chia ở đây. "BREAC" gồm có "Tàn Phá Viên", "Tạo Vật", "Chỉ Dẫn Viên" và "Điều Hành Viên". "Tàn Phá Viên" là các thành viên chung được phân nhiệm vụ theo từng năng lực. "Tạo Vật" thực chất không phải một cấp độ cụ thể - chúng tôi vẫn được phân vào các cấp độ còn lại tuỳ theo năng lực. "Chỉ Dẫn Viên" là khi một đặc vụ "Tàn Phá Viên" được quản lí một nhóm "Tàn Phá Viên" hay là giao chỉ thị do có rất nhiều thành tích và kinh nghiệm, nhiều đóng góp. "Điều Hành Viên" như cái tên - đứng đầu "BREAC", quản lí mọi hoạt động của thành viên trong Trụ sở. Nói sơ qua thì các bạn cũng đã biết được cấp cao cấp trung nhỉ.
  "Không thể hiểu được!" - Gã cau có đập bàn đến ruỳnh một cái khiến cho cả chúng tôi cũng phải giật mình. "Lúc đầu "BREAC" cử chúng ta đến căn nhà hoang bẩn thỉu đó chỉ để khám phá ra một đống tro tàn đang cháy dở và cái xác đã chết cháy của một con Unravel?! Nhiệm vụ kiểu quái gì vậy?!"
  "Bình tĩnh đi Vasikov, ít ra chúng ta không phải đối mặt với một con Unravel còn sống và thậm chí còn biết rằng nó đã chết, phải không?" - Cô gái đặc vụ đi kèm cố gắng làm giãn cái vẻ mặt cấm cẳn của gã. "Hãy bình tĩnh và dùng bữa sáng đi, cậu mệt rồi. Rồi chúng ta sẽ cùng đưa những thông tin và những tấm ảnh hiện trường này về cho Phòng Báo Cáo, được chứ?"
Gã Vasikov kia cho dù đã dịu đi một chút, nhưng hắn vẫn làu bàu - chắc hẳn hắn đã mong chờ điều này từ lâu lắm rồi, nhưng có kẻ đã phá mất cơ hội này của gã. Còn kẻ đó là ai thì... Tôi lờ mờ đoán ra được rồi, cho dù không chắc lắm.
  "Này Kibo... Chả phải nghe giống với giấc mơ của cậu sao...?" - Maria nói nhỏ với tôi sau khi nghe hết những cuộc đối thoại ấy.
Dĩ nhiên là tôi nhận ra điều này rồi. Không thể nhầm lẫn được. Tôi cố căng mắt ra nhìn một tấm ảnh được đặt lên trên cùng của tập tài liệu mà cô gái kia đang cầm.
Đúng là căn nhà hoang ấy. Điều đó vấy lên cho tôi một sự sợ hãi thực sự.
Để giải thích thêm, những bức ảnh này cho dù dùng kiểu công nghệ chụp ảnh đã có từ thời đại cũ - họ cho rằng đây là cách tốt nhất để có những hình ảnh ngay tức khắc mà không cần qua xử lí máy tính, nhưng có nhiều tiến triển hơn. Máy ảnh này thậm chí còn cho ta những hình ảnh động về môi trường xung quanh - tuy nhiên lại không được tung ra ngoài thị trường, chứ nếu không tôi cũng đã mua ngay.
...
Bây giờ thì nhóm người đó đang đi thành hàng ngăn nắp theo bước "Đổ Đầy Thêm" về Phòng Báo Cáo sau khi dùng xong bữa sáng một cách miễn cưỡng. Chúng tôi bí mật đi theo sau họ và bỏ xa những kế hoạch ban đầu đã được ghi trong thời khoá biểu của mình - thứ mà thực tế ra tôi còn chưa thèm mở ra đọc. Đi băng qua những khoảng hành lang trải dài không một bóng người, những bậc cầu thang cao vào xoắn ốc nhiều không đếm xuể - vốn là phải vậy vì theo như thấy thì hướng của căn phòng bí ẩn đó ngược lại với những chiếc thanh máy. Chắc chắn vì đây là chỗ làm việc chính của Trụ sở, thế nên chả có bóng ma nào lảng vảng quanh đây - như vậy thì càng tiện cho việc theo dõi. Vasikov hầm hầm đi theo sau trong khi cô gái trẻ kia liên tục giải thích tình hình trong những tấm ảnh cho Phil.
Mặt Phil bỗng có vẻ hơi cau lại và im lặng một lúc khi nhìn vào những bức ảnh và ngay lập tức thở dài - tôi có thể chú ý thấy rõ điều này khi đang đứng nép mình ở những cột tường đằng xa phía sau. Sau đó những chiếc đế giày tiếp tục nện xuống mặt sàn và hướng thẳng về căn phòng cuối cùng.
Cái lúc mà Phil bỗng dừng bước ấy, tự dưng tim tôi bỗng thót lại.
  "Có vẻ đã đến Phòng Báo Cáo rồi." - Radiel nói nhỏ và khẽ nhếch mép cười hắt ra, một cách thật chậm rãi.
  "Alabalac, cậu chưa bao giờ tới đây à?" - Maria quay ra hỏi cậu chàng đang đứng nép sau phía lưng của Radiel. "Tôi thấy cậu khá là lạ lẫm kể từ khi bước chân vào đây."
  "Chỉ có đặc vụ cấp cao như "Chỉ Dẫn Viên" hay được cấp quyền mới có thể vào đây thôi. Tôi là một đặc vụ cấp trung "Tàn Phá Viên" nên chưa được cấp quyền đi lại trong khu vực này." - Alabalac khẽ khàng trả lời. "Để lên được cấp cao hơn, cậu sẽ phải làm việc ở đây trong thời gian dài và tích luỹ đủ kinh nghiệm, hoặc cậu chỉ cần tích cực tham gia chiến đấu."
Tôi ra hiệu cho cả nhóm im lặng và nhanh chóng cúi thấp người di chuyển đến bên cạnh cánh cửa đang mở toang không thèm đóng lại. Căn cứ vào nó và các vách ngăn của bức tường bên ngoài căn phòng này, tôi có thể thấy được rằng hoá ra căn phòng này khá nhỏ. Thế nên mà tôi mới có thể nghe rõ từng từ một phát ra trong căn phòng mà không cần phải tiến sâu vào trong.
  "Đặc vụ Phil Moore xin phép kết nối bí mật với tổng tham mưu Kim Tok Juyn." - Nghe là biết Phil đang cố gắng liên lạc với một đầu dây khác. "Chủ đề: Báo cáo kết quả thu được từ nhiệm vụ do Vasikov chỉ huy."
Tổng tham mưu Kim Tok Juyn, cái tên này thì từ khi vẫn còn sống ở bên ngoài cái thế giới nhàm chán kia tôi đã nghe nhiều về ông ta. Một người đàn ông chính trực, được lòng người dân cùng với một kiểu đầu tóc và râu ria được tỉa gọn gàng, bạc trắng nhưng gây ra cho ta cái cảm giác rằng Kim Tok Juyn là một người rất đáng để tin tưởng. Chỉ là tôi sẽ không bao giờ ngờ rằng ông ấy có thể trực tiếp liên quan đến "BREAC" như thế này.
  "Chào buổi sáng, đặc vụ Phil Moore." - Một giọng nói ồm ồm kèm theo tiếng ho nhẹ phát ra từ đầu bên kia. - "Đội của Vasivok qua nhiệm vụ va rồi có tìm hiểu được thêm nhng gì không?"
  "Thưa ông, chúng tôi thực sự phải ra về tay trắng." - Vasivok thở dài ngán ngẩm. "Chả có một cái gì ở chỗ con Unravel đó cả. Nó đã chết, và hiện trường chỉ còn là một đống tro đang cháy âm ỉ..."
  "Có kẻ đã ra tay trước chúng ta. Để có thể phi tang những bằng chứng gì đó mà chúng ta không ngờ đến." - Phil ngay lập tức tiếp lời. "Nếu đúng như những gì bức ảnh này chụp, thì chắc chắn kẻ đó là một tạo vật cực kì nguy hiểm, tôi e là vậy. Mời ông xem những bức ảnh này, thưa tổng tham mưu."
Tôi ngó cái đầu ra một chút để có thể nhìn thấy mọi thứ bên trong mà vẫn không bị phát hiện. Và tôi suýt phải phì cười khi nhìn thấy vài thứ. Tổng tham mưu Kim Tok Juyn thật già và nhăn nheo đăng mặc một bộ quần áo chỉn chu ngồi ở văn phòng đâu đó đang kết nối màn hình với Phil và đội của anh chàng Vasivok kia. Một căn phòng sáng sủa với nhiều thứ đồ công nghệ tiên tiến, hiện đại nhất mà tôi chưa bao giờ thấy - kể cả khi đã thấy những thứ khác khi đến đây. "Đổ Đầy Thêm" đang để một xấp ảnh vào một ngăn máy - nó giống máy scan nhưng có vẻ tiện hơn nhiều. Chiếc máy đó sáng lên trong tích tắc, di chuyển xung quanh xấp ảnh đấy rồi bắt đầu kêu lên như thể rằng nó đã xong việc của mình và sẽ ngủ thêm một giấc nữa...
Đúng lúc đó tổng tham mưu cũng nhanh chóng cầm xấp ảnh đó lên - chứng tỏ rằng ông ấy đã nhận được chúng. Tuy nhiên, sau khi nhìn kĩ bức ảnh chụp đầu tiên, ông ta liền khé nhăn lại - những nếp nhăn vội tạo nên những đường y hệt một tờ giấy bị vò nát vậy, trông đến là thú vị. Sau đó, ông ấy thốt lên.
  "Chả phải con Unravel này là..."
  "Phải thưa ông. Đó chính là tên tội phạm đã bị truy nã gắt gao khắp nơi mà chúng ta đã hạ vào vài năm trước, D. Có lẽ gen Unravel bên trong hắn đã vô tình được kích thích và mang hắn trở lại với thế giới này." - Phil trịnh trọng trả lời, mặc cho đội của Vasivok lúc này đang nhăn mặt khó hiểu vì không hề biết chuyện gì đang diễn ra. "Thông tin chỉ điểm của chúng ta trước đó lại không xác nhận được hắn, quả là thiếu sót. Ngoài ra, thi thể con mồi xấu số của hắn cũng bị thiêu và chôn vùi dưới đống đất đá ấy rồi. Hiện giờ chúng tôi mới chỉ xác nhận được đó là một phụ nữ."
  "Này... Chả phải tên D đó... Cũng xuất hiện trong giấc mơ của cậu sao Kibo?" - Maria thì thầm sau tai tôi. "Lại còn cả thi thể phụ nữ nữa?"
Đương nhiên là tôi nhận ra chứ. Từng lời từng câu đã được tôi nắm bắt hết không sót được đi đâu cả. Tôi không thể hiểu được điều gì đã xảy ra với tôi lúc đó nữa. Nhưng tôi vẫn phải núp ở đây và tiếp tục nghe thêm câu chuyện để chắc chắn rằng mình không hề nhầm lẫn. Có thể cũng chỉ là vô tình mơ vậy thôi - vì kiểu này cũng có một số người gặp rồi.
  "Có bất c manh mối gì về kẻ đã ra tay không, đặc vụ Phil?"
  "Khá thú vị là... Có khá nhiều." - Phil cầm lên một bức ảnh khác và giơ nó về phía màn hình. "Nó cũng có trong xấp ảnh. Những bức ảnh tiếp theo có tiêu đề "hiện trường xung quanh". Xin ông mau chóng mở ra xem."
Và thật vô tình, tôi có thể nhìn thấy được mặt trước của bức ảnh đó qua một miếng kim loại phản chiếu rõ từng nét một - ắt hẳn lão "Đổ Đầy Thêm" đã giơ cao đúng tầm chiếu của nó. Đó chính là ảnh chụp đống tro tàn của căn nhà hoang đó, từng đám gạch vụn tan hoang, tang tóc hiện lên giữa một khung cảnh hoang dại. Nhưng le lấp ở phía dưới một đống gạch vụn đã cháy đen thui...
Chính là những tàn lửa màu xanh vẫn âm ỉ cháy.
Tôi nhăn nhó và cố gắng liên kết những sự việc đã xảy ra với giấc mơ kì lạ ngày hôm qua của mình, nhận thấy được tầm quan trọng của những thông tin đáng giá mà mình đang có lúc này.
Những đoạn hội thoại đó, nó đang bắt đầu ập lại trong trí óc của tôi.
  "Và có thêm một mẫu vật nữa." - Phil lấy ra một chiếc túi nhỏ có chứa một mẫu vật cứng và thô ráp, có hình dạng như một viên pha lê vì độ bóng của nó. "Là loại băng Protrozoy, thứ băng nguyên sinh hầu không thể bị phá huỷ. Nó được tìm thấy ở phía dưới những đám gạch vụn, bám cạnh những song cửa. Ông đã thấy thú vị rồi chứ, tổng tham mưu Kim Tok Jyun?"
  "Chả phải đó là..." - Tổng tham mưu Kim Tok Juyn rõ ràng đang hoảng sợ, ông ta ngả người ra sau với một nét mặt kinh hãi, và tôi có thể thấy rõ lồng ngực đang phập phồng liên tục của ông ta. - "La xanh và băng Protrozoy... Rõ ràng là không thể thế được..."
...
  "Là Yume, phải không?"

_________________________________________________________

VNST tại đây.
Biệt Đội Ánh Sáng tại đây, MYTHZONE tại đây, Savage Inside X tại đây.
Promo Mask tại đây, Age Of War tại đây, 616 tại đây. Kamen Rider Basaroh tại đây.
Về Đầu Trang Go down
http://www.wattpad.com/user/MegaBeatle
MegaBeatle
Rookie
Rookie
avatar

Nam Gemini Dragon
Tổng số bài gửi : 786
Reputation : 112
Birthday : 18/06/2000
Join date : 28/05/2015
Age : 18
Đến từ : Nhà em

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Mon 28 May - 14:02

...
Tôi đứng ở ngay lối ra vào, mắt nhìn chằm chằm vào cả nhóm người đang đứng bên trong. Trước khi có thể nhận ra mình vừa làm cái gì, họ đã chú ý đến sự xuất hiện không được phép của tôi và ngạc nhiên tột cùng. Còn nhóm của tôi thì đang nhăn nhó như những lũ khỉ độc chỉ vì một hành động bộc phát ngu ngốc của bản thân cái kẻ tên là Jinrui Kibo này.
Ngạc nhiên nhất chính là lão "Đổ Đầy Thêm" và Tổng tham mưu Kim Tok Juyn. Cả hai người này đều nhíu mày nhìn về phía tôi với ánh mắt dò hỏi.
  "Kibo, cậu đang làm gì ở trong khu vực này?!" - Lão Phil cất tiếng khiến tôi chợt nhận ra vị trí của mình lúc này.
  "Tôi... Không..." - Tôi lắp bắp. Chết tiệt, giờ thì không có đường nào để chuồn nữa rồi.
  "Này chàng trai, dù cậu là Zcoumbre lai đặc biệt hay cao 1m95 thì tôi cũng không ngần ngại cho cậu một củi chỏ đâu!" - Vasivok nhanh chóng bước tới gần và dứ dứ khuỷu tay về phía mặt tôi khiến tôi sợ sệt lùi bước. "Cậu nên có lí do chính đáng khi dám bước chân vào khu vực này đấy!"
  "Khoan đã, dng lại đi Vasivok." - Tổng tham mưu Kim Tok Juyn bỗng dưng ra lệnh cho chàng trai đô con khiến gã ta phải dừng khựng lại, cho dù gã đang cáu lắm. Sau rồi ông ấy nhìn thẳng vào mắt tôi như thể đang nhìn thấu cả tâm can tôi vậy. - "Zcoumbre lai đặc biệt mi là cậu hả? Rất vui được gặp mặt, Jinrui Kibo. Ắt hẳn cậu đã nghe rất nhiều về tôi rồi, tổng tham mưu Kim Tok Juyn."
  "Đương nhiên, ông luôn xuất hiện như một đại diện hoà bình của quần chúng mà." - Tôi nhún vai, quên mất cái sự lo sợ vừa rồi. Đúng, một đại diện hoà bình, nhưng vẫn không thể can thiệp vào những cuộc chiến tranh. Cũng không thể ngăn bọn khủng bố tiếp tục lên những loại kế hoạch nguy hiểm chết người, thật nực cười.
  "Vậy là thật vinh hạnh." - Kim Tok Juyn bật cười. Nhưng tôi chú ý rằng, nụ cười của ông ta bất chợt sẽ khiến cho ai đấy cũng có cảm giác phải cười theo như một hiệu lệnh vậy, thế nên trừ Phil ra thì tất cả đều cười. Tôi cũng cười theo rất tự nhiên - điều đó hơi hãi nhưng mà nó ít ra có thể cũng là cách để gây sự mất tập trung cho những người khác trong khi Maria, Radiel và Alabalac tìm cách trốn đi.
Trong khi đấy, tôi không nghĩ rằng mình sẽ rơi vào cái tình huống dở khóc dở cười này. Nhưng sự thật thì không ai ngoài tôi và lão Phil "Đổ Đầy Thêm" ra là muốn cười lắm cả.
  "Tại sao cậu lại biết đến cái tên đó?" - Kim Tok Juyn bỗng đanh mặt lại và nghiêm túc hỏi tôi. Và khi nhìn ánh mắt sắc lẹm như một con bò chết của ông ta, tôi nghĩ rằng tôi sẽ không thể nói dối.
  "Tôi có một giấc mơ khá kì lạ." - Tôi trả lời thành thật, không hề giấu giếm bất kì chi tiết nào trong câu chuyện của tôi. "Trong giấc mơ đó, tôi thấy cái gã D mà các ông đang đề cập đến. Hắn đang thịt người đàn bà xấu số mà đội của anh đã tìm thấy Vasivok."
  "Giấc mơ vớ vẩn ấy thì có thể nói lên được cái gì?!" - Vasivok có phần hơi cáu bẳn. "Tôi sẽ không bao giờ lãng phí thời gian để đứng nghe một câu chuyện vớ vẩn được xuyên tạc bởi một thằng ranh như cậu!"
  "Chưa chắc là không thể đâu Vasivok, có lẽ vì cậu ấy là một con Zcoumbre lai đặc biệt nên cậu ta có thể có nhng khả năng mà chúng ta chưa bao gi giải thích được." - Kim Tok Juyn nói đỡ hộ tôi, tuy nhiên ông ấy có một chút gì đó mỉm cười khi nói vậy. Nó làm tôi hơi ớn lạnh. - "Tiếp tục đi, chàng trai."
  "Cảm ơn ông." - Tôi cúi đầu lễ phép như một phần để chọc tức Vasivok thêm. Cũng tại vì hắn ta không tin tôi và đối xử với tôi khá tệ hại nên tôi nghĩ mình cũng chả cần phải nhượng bộ làm gì. "Đó chưa phải là những gì ám ảnh tôi nhất... Có một cô gái... Tôi không hề thấy rõ mặt mũi của cô ấy. Nhưng khi xuất hiện trong giấc mơ đó, cô ta đã nhanh chóng bịt kín mọi lối thoát của tên D bằng loại băng... Protrozoy mà đặc vụ Phil đang giữ... Và cô ta có thể tạo ra loại lửa xanh bằng chính bàn tay của cô ấy - điều đó làm cho tôi nghĩ có thể cô ta là một Mysture. Giống như Elpha. Giữa cả hai đã có một cuộc đối thoại khá ngắn."
  "Cuộc đối thoại đó, cụ thể như thế nào nhóc?" - Lão "Đổ Đầy Thêm" ngay lập tức gặng hỏi tôi khiến cho tôi hơi lúng túng đôi chút, nhưng rồi cuối cùng cũng nói ra được. Tôi không bao giờ nghĩ chuyện này sẽ nghiêm trọng đến thế nếu không nhìn cách mà lão ta phản ứng.
  "Tôi nghe tên D bảo rằng xin lỗi vì không thể tiếp tục được với cô gái đó để làm một việc gì đó. Nhưng cô gái cũng đáp trả lại hắn ta bằng một giọng cực kì lạnh lùng và ngay lập tức hành động." - Tôi cố kể những gì mình nhớ ở trong đầu ra với họ sau khi nhận thấy được sự lo sợ trên nét mặt lão Phil. Những hình ảnh về giấc mơ đó hiện vẫn còn rõ nét như vừa mới xảy ra vậy. "Cô gái tên Yume đó, theo như tên D gọi, nhanh chóng... Cầm một thứ gì đó như một chiếc huân chương. Sau đó là một bộ giáp đã bao bọc lấy cơ thể tôi và..."
  "Ý cậu nói bao bọc lấy cậu là sao?" - Cô gái đặc vụ trước đó bất chợt ngắt câu nói của tôi. Điều này khiến cho tất cả mọi người xung quanh đều giật mình và nhìn tôi một cách hơi hoang mang, khó hiểu. Có vài kẻ tỏ ra hơi dè chừng tôi một cách kì lạ.
Đó là lúc tôi chợt nhớ ra những sự quái đản hiện rõ lên trong đầu tôi khi sự việc này xảy ra.
  "Vì khi đang mơ, tôi thấy mình là cô ta."
...
Bây giờ tôi đang lủi thủi theo sau lưng Elpha để cùng đi thực hiện những thứ mà trong thời gian biểu của tôi đã ghi, một cảm giác buồn cười khác mà ta không thể tả lại được. Cậu ta vẫn im ỉm và thờ ơ y hệt như khi vừa mới gặp tôi, không nói chuyện gì nhiều ngoài việc nhắc rằng tôi không nên bén mảng đến khu vực này khi chưa được cấp quyền - đó rõ ràng là việc tôi biết từ trước rồi.
Cái lúc đó - ngay sau khi nghe xong câu trả lời của tôi, bỗng dưng cả mổ nhóm người ngớ ra và không nói được thêm gì. Tôi cũng im bặt và không biết nên làm gì tiếp theo. Cả đám người trong căn phòng đó đứng đơ ra như phỗng trước khi bất chợt bước đến từ sau lưng tôi là Elpha. Cậu ta ắt hẳn đã cực kì ngạc nhiên đến nỗi mắt tròn mắt dẹt nhận ra tôi đang ở trốn quỷ quái nào, rồi nhanh chóng kéo tôi ngay ra khỏi khu vực đó ngay khi có cơ hội. Ngoài ra, cậu không hỏi gì thêm về những gì đã diễn ra trong Phòng Báo Cáo - và tôi mừng vì điều đấy.
Nhưng bây giờ ngay lúc này, tôi thì không vui chút nào khi mà phải bám theo sau cái tên nghiêm túc nửa mùa này.
Chúng tôi di chuyển đến một khu vực khác - tôi có thể nhận thấy những tiếng động ầm ĩ vang vọng dọc dài hành lang.
  "Bây giờ là giờ để luyện tập khả năng cận chiến của các thành viên trong Trụ sở. Và cậu đến khá trễ đấy." - Elpha lẩm bẩm trước khi dẫn tôi đi qua những cánh cửa kim loại tự động để hướng thẳng về phía những tiếng ầm đó.
  "Khoan đã khoan đã." - Tôi cảm thấy như có cái gì đó không đúng ở đây nên liền vội vàng lên tiếng. "Chúng ta có cả mấy trò tập võ nữa à? Tôi tưởng chúng ta đi giao chiến với mấy con quái vật ghê tởm như Zcoumbre, Stamon,... các thứ chứ?"
  "Cậu vẫn cho là những loài sinh vật khác giống hệt mấy con Zcoumbre "đáng yêu" của cậu à?" - Elpha bất chợt cười khanh khách khiến tôi cảm thấy có đôi chút khó chịu trong người. "Này, nếu tôi không nhầm thì cậu cũng có tò mò lục lọi cả đống tài liệu của chúng tôi lên, đáng nhẽ cậu phải biết rằng là lũ quái vật cũng biết "dụng võ" đấy chứ?"
Đương nhiên là tôi có để ý - rõ ràng là cái chuyện ngớ ngẩn này không thể nào mà không để ý đến được. Nhưng tôi thực sự không nghĩ rằng kẻ thù của chúng tôi sẽ đủ khôn ngoan để đưa ra những ngón võ mãn nhãn hay lên những chiến lược thông minh điên rồ nào đó. Khi tôi nêu rõ quan điểm của mình, Elpha lại cười thêm - thế này thì khá là vô duyên thật. Nhưng cậu ta ngay lập tức ngừng cười sau khi đã hả hê và chỉ trả lời tôi vỏn vẹn đúng một câu.
  "Vậy là quan điểm của cậu sai rồi."
Chúng tôi đã bước đến khu vực tập luyện chính trong lúc tôi và Elpha vẫn đang bàn luận về vấn đề này.
Đó là một khu vực khá rộng lớn - được tụ đầy bởi hầu hết tất cả các thành viên thường trực của Trụ sở. Những tiếng ồn mà tôi nghe thấy từ nãy hoá ra lại là những âm thanh giao đấu, những tiếng gầm của những đặc vụ đang tập luyện rất hăng say.
Nếu mà có một sân bóng rổ ở đây, thì tôi dám chắc là tôi cũng sẽ hăng say lắm.
Lúc bước vào giữa đám đông, tôi đã ngay lập tức nhín thấy nhóm những Radiel, Maria và Alabalac đang đứng đó thấp thỏm chờ. Nhanh chóng hoà vào trong sau khi đã tách khỏi Elpha, tôi liền đến đứng cạnh Radiel và đập vai cậu ta như để báo hiệu rằng tôi đã toàn thây trở về - nếu đó là điều cậu ta bận tâm.
  "Đã xảy ra chuyện gì thế?" - Radiel hạ thấp giọng xuống và hỏi tôi để những kẻ khác không chú ý.
  "Cũng chả có gì thú vị lắm, có lẽ họ chả tin tôi lắm nên đuổi tôi ra khỏi đó rồi."
  "Thì rõ ràng, nếu không thì tại sao tôi lại hỏi cậu?" - Radiel nhíu mày nhìn tôi, trả lời bằng một chất giọng đầy mỉa mai.
Tôi chưa kịp quạu lại thì bỗng dưng tất cả mọi người xung quanh chúng tôi ồ lên đầy thích thú và đổ dồn về một phía. Chúng tôi hướng mắt về cùng hướng đó và quan sát kĩ hơn để nắm bắt được chuyện gì đang xảy ra.
Thứ mà chúng tôi đang nhìn, đó là một võ đài tập luyện - nó bao gồm một mặt sàn cao hình cửu giác và được bao quanh bởi ít những đoạn dây yếu ớt màu đỏ.
Ở trên đó, tôi có thể thấy một gã đàn ông da đen lớn tuổi trong một bộ quân phục xanh lá đậm đang đứng nghiêm. Gã này mặt mày lạnh lùng nhìn xuống một tên tóc vàng - chắc hơn tuổi tôi, đang nằm gục trên mặt sàn đấu. Tên tóc vàng tỏ ra khá đau đớn và có phần giận dữ khi nhìn về phía gã đàn ông đó. Nhưng biết sao được, chắc hẳn cậu ta đã thất bại khi đã cố đánh gục người kia...
Đợi đã, cậu ta chính là người mà tôi nhìn thấy đã khóc sau khi đặt câu hỏi về cô gái Zcoumbre. Một chi tiết thực ra không mấy liên quan, nhưng quả thực là cậu ấy.
  "James Maxwell, có lẽ em là chiến binh xuất sắc nhất trong số những học viên anh đã dạy. Nhưng vẫn chưa bao giờ đủ để có thể đánh bại anh đâu." - Gã đàn ông đó lên tiếng như thể trả lời cho ánh mắt của tên kia. "Em cần học tập thêm rất nhiều đấy, giờ thì xuống đi."
Tên James kia tức giận đập tay xuống trước khi có một đôi trai gái khác - chắc chắn là bạn của cậu ta, bước lên để dìu cậu ta xuống. Cảm thấy sự căng thẳng của cậu, tôi ngước nhìn lại lên gã đàn ông đó và ghi nhớ gương mặt của gã đến từng chi tiết - để sau này tránh mặt, đương nhiên.
  "Đó là Nara, huấn luyện viên cận chiến giỏi nhất ở "BREAC" theo như tài liệu có ghi lại." - Radiel như thể đang đọc được những thắc mắc bên trong tôi. "Anh ta từng là một quân nhân tài năng nhất của quân đội chuyên trấn áp quân phản loạn trước khi có chuyện xảy ra với anh ta."
  "Chuyện gì?"
  "Chắc cậu sẽ hiểu thôi, cậu đã đọc qua nhiều tài liệu mà. Anh ta chính là người đến từ Phân Khu Planmal."
...
Phân Khu Planmal.
Alabalac đã kể cho tôi rõ nhất về phân khu này, đương nhiên cho dù không chú ý cho lắm thì tôi cũng sẽ nhớ cực rõ. Hình một sinh vật dáng một cái cây ăn thịt người mọc các càng chân có vẻ như chữ "P" - trông thật lố bịch.
Planmal là những sinh vật của tự nhiên. Chúng có thể chính là những loài động thực vật chúng ta đã biết bị biến đổi gene do sự ô nhiễm, cũng là những sinh vật được sinh ra nhờ đất mẹ. Planmal đến từ thiên nhiên xung quanh chúng ta, đến từ những nơi mà chúng ta không thể nghĩ đến ngay những phút ban đầu. Chúng đầy nhan nhản nhờ có thể tiếp thụ chất Nitrogen - vốn chiếm đến 71% trong không khí.
Nhưng khác các loài khác, chúng có khả năng lây nhiễm - những loại khuẩn như trùng thảo trên cơ thể chúng có khả năng kí sinh và làm tổ trong đầu những con người loài Spect và biến họ thành một vật chủ dữ tợn. Và khi bị một vật chủ khác tấn công, bạn sẽ chết hoặc bị biến thành một vật chủ khác - giống như một đại dịch thây ma lớn vậy.
Tuy nhiên, có những Spect lại có thể kháng lại được sự kí sinh đó. Các tế bào và những hồng cầu có bên trong máu của họ được chứng mình là do đã quen với những biến đổi nên có khả năng thanh tẩy hoặc thích ứng với những loại khuẩn bệnh lạ xâm nhập. Vì thế nên họ có thể sống sót qua những đợt tấn công của Planmal mà không bị hề hấn gì hay bất cứ hệ quả nào.
Nhưng như vậy không có nghĩa là họ sẽ được đưa về Trụ sở ngay lúc đầu, vì thế thì chả có gì đặc biệt cả. Họ phải được công nhận là những Metahuman - người bất chợt có sức mạnh, có khả năng chiến đấu cộng hưởng với những nhân tố tiềm ẩn bên trong thì mới trở thành thành viên được. Ở đây thì có hai phân khu thì cả hai đều là những người Metahuman ở.
Trường hợp Metahuman được ghi nhận trong tài liệu mà tôi đã đọc - anh ta cũng sống sót qua cuộc tổng tấn công của Planmal trong một nhiệm vụ đặc biệt. Cả quân đoàn đó đã chết gần hết, tuy nhiên anh ta là kẻ duy nhất có thể quay trở lại.
Nhưng đoán xem? Anh ta lại sống sót sau khi bị tấn công bởi một con Planmal - được cho là con đầu đàn dữ tợn nhất. Không những thế, anh ta còn giết được nó và thuần hoá được lũ Planmal còn lại nhờ việc đã thích ứng và làm chủ được các tế bào kí sinh của con sinh vật kia.
Và anh ta chính là Nara - kẻ đang đứng trước mặt tôi bây giờ. Xem chừng ở nơi này có quá nhiều kẻ tai to mặt lớn cùng sinh hoạt nhỉ.
Thuần phục những con quái vật Planmal đấy không thôi ư? Nara thậm chí còn mang chúng về phân khu của mình cùng với những Spect may mắn kia và huấn luyện để chúng trở thành những tay sai đắc lực của anh ta. Mặc dù chưa bao giờ nhìn thấy bất kì con Planmal nào lảng vảng trong Trụ sở, nhưng tôi cũng sẽ không dám liều mình mà bước qua cái ngưỡng cửa phân khu đó chỉ để ngắm chúng. Chúng thật ghê tởm - qua những bức ảnh tài liệu mà tôi xem được.
Nhưng dù như thế nào đi nữa, tôi cũng không thấy thú vị nhiều lắm.
Điều này - câu chuyện về anh ta, tôi sẽ cho là do may mắn cả thôi.
Chả có thằng cha nào lại có thể làm thế mà sống sót cả, tôi thề.
...
Vậy Nara là một người đàn ông da đen khoẻ mạnh đã từng là lính - tôi đã ghi nhớ điều này. Anh ta kháng khuẩn Planmal và làm chủ của một binh đoàn gồm Spect kháng Planmal lẫn cả Planmal.
Một điều hết sảy - mặc dù nghe hơi rùng mình tị.
  "Nhưng họ đang làm gì đây?" - Sực nhớ ra mọi thứ, tôi quay sang hỏi Radiel.
  "Cậu đến muộn nên không biết rồi. Mà cũng chả trách được ai." - Alabalac chợt xuất hiện sau lưng tôi và cất tiếng. "Sau khi dạy xong, thường Nara sẽ cho nhiều học viên tự nguyện lên võ đài để xem xem họ có học được gì và áp dụng được những cái gì vào trong cuộc thử sức không. Đôi khi cũng có vài trường hợp lên là để tỉ thí lẫn nhau giải quyết chuyện riêng hoặc ganh đua, nhưng mà hiếm khi thấy ai dám lên và đối mặt với anh ta lắm... Chỉ có duy nhất James Winston Maxwell là kẻ muốn tỉ thí với Nara. Chưa ai xin lên thử tập với Nara suốt từ đầu đến giờ, cũng chả ai hiện giờ muốn tỉ thí lắm,... nên cậu ta mới lên."
Thực ra thì... Kể từ cái ngày bắt đầu chuyển vào đây sống, thì tôi chưa từng làm theo bất cứ thứ gì mà trong thời gian biểu ghi thì làm sao tôi biết được chớ...
  "Vậy là cái anh chàng Mysture đấy giỏi đến mức thế cơ à?" - Maria đứng ở đâu nãy giờ xuýt xoa làm tôi giật nhẹ người. "Vì thế nên không ai mới dám tỉ thí ngoại trừ anh chàng James kia chứ?"
  "Thực ra thì việc tỉ thí với huấn luyện viên chưa chắc đã là giỏi nhất. Nhưng đối với cậu ta thì có lẽ là đúng như cậu nói..."
Chuông báo hết giờ vang lên. Từng đàn người nối đuôi nhau di chuyển dần dần rời khỏi phòng tập y hệt lúc kiến rời tổ. Chúng tôi để mặc đôi chân di chuyển theo dòng người này và đi về phía một căn phòng khác - Phòng Giải Lao.
Nếu như tôi biết có phòng này từ đầu, mà thực ra đáng nhẽ tôi phải biết từ đầu nhưng trước tôi toàn trốn nằm ở phòng trước khi Maria đến -  tôi sẽ dành thời gian của mình trong này chứ không lảng vảng nơi nào khác trong đây.
Khi đi vào, tôi thấy phần lớn khung cảnh lại chả khác gì bên trong phòng ăn tập thể lúc nãy cả. Vẫn là những đám người ồn ào đứng rải rác xung quanh mấy cái máy nước hay vài cái bánh khô khỉ gì đấy, làm đủ mọi trò tếu táo để giải trí cho bản thân.
Tôi chợt chú ý lên trên bức tường ở trên cao. Một chiếc đồng hồ đếm ngược - còn vài phút nữa là nó sẽ kịch đến không. Chả biết đếm cho cái gì.
Còn trước mặt tôi lại là Yasuhiro Kyohei.
  "Chào anh bạn, ngồi nghe xong tiết học cận chiến xong như thế nào?" - Gã ta cười cợt, coi như đã quên mất vụ cãi vã ban nãy với lão "Đổ Đầy Thêm". Mà tôi dám cá rằng, tôi lớn tuổi hơn gã này.
  "Cũng bình thường thôi, chả có gì đặc biệt." - Tôi giả lả cười, giả vờ thân thiện với gã mặc cho sự nhíu mày khó chịu của chỉ Maria đằng sau.
  "Thì lão Nara ngoài việc nuôi vài lũ cây cảnh, thú nuôi ra thì còn có gì khác đâu. Mà quên, tôi nghĩ rằng các cậu sẽ chuẩn bị có một khoá huấn luyện riêng thôi." - Kyohei thở hắt ra, nhếch mép cười. Bây giờ tôi mới chú ý rằng đi theo gã vẫn là lũ bạn dị hợm, vì bây giờ tôi cũng mới nghe thấy những tiếng cười. Nhưng mắt gã thì vẫn cứ mải mê nhìn đi hướng quái nào đó khiến tôi khó có thể hiểu được gã, nhất là cái vế câu vừa rồi. "Này Louis, thử ném "Filiuxadkrezcenz" vào cái thằng Magin đi."
  "Anh muốn thế à...?" - Cậu trai tên Louis có vẻ hơi ngại, mắt hướng về phía một chàng trai tóc nâu mặc bộ đồ đặc vụ cấp cao ở đằng xa. "Nhưng em không nghĩ..."
  "Thôi nào, cậu không phải một đứa hèn nhát đấy chứ?" - Kyohei bĩu môi. Giờ đây cả tôi, Radiel, Maria và Alabalac có hơi chút thương hại cậu chàng Louis này rồi. "Có cần tôi kể lại hôm nay cậu đã hèn nhát như thế nào với Yu không?"
  "Sakurada, đừng..."
Trước khi Alabalac có thể nói trọn vẹn xong câu và tất cả kịp hiểu ra chuyện gì, một cành cây to đã bay thẳng đập bốp một phát vào lưng của cậu chàng Magin kia đầy đau đớn - Louis đã kịp đọc xong câu thần chú "Filiuxadkrezcenz" mà tôi nghĩ là khó nhớ nhất và dễ đọc méo cả mồm nhất của Strigax. Cậu ta khuỵu gối xuống và thở hổn hển, nhưng nhanh chóng đã có thể đứng dậy như không hề có gì xảy ra bằng một cách nào đó. Và ngay lập tức cậu ta quay về phía Kyohei và nhanh chóng dùng phép dịch chuyển đến trước mặt gã.
Ghi chú thêm, anh ta hóa ra cũng là một người Phân Khu Omnic.
  "Gì đây? Lại thích gây sự à, hậu duệ của Thượng Thuật Nhân?" - Magin rít răng đầy giận dữ.
  "Đâu có, tôi chỉ muốn chào hỏi cậu tí thôi mà, con trai cưng của Đệ Nhất Bí Giả." - Kyohei nhanh chóng giả vờ cười tươi đầy thân thiện.
Cả hai mặt đối mặt, gườm gườm nhìn nhau đầy căng thẳng. Điều này cũng bắt đầu thu hút sự chú ý của những thành viên xung quanh. Họ bắt đầu túm tụm lại và hô hào những câu "đánh đi" đầy khiêu khích.
  "Này, tôi có thấy qua cái tên Đệ Nhất Bí Giả rồi, nhưng không hề thấy bất cứ tài liệu nào khác ghi về nó." - Sau dãy người đang điên dại kia, Radiel nhìn về phía cả đôi Magin và Kyohei nhưng miệng thì thực chất đang hỏi Alabalac.
  "À! Đệ Nhất Bí Giả cũng như Thượng Thuật Nhân, họ đều là những pháp sư giỏi nhất của Strigax. Và họ là anh em ruột." - Alabalac vội vàng giải thích. "Nhưng Đệ Nhất Bí Giả đã tiêu huỷ toàn bộ những tài liệu có ghi chép lại về ông ấy, nên chúng tôi không thể tìm hiểu gì thêm, kể cả con trai của Đệ Nhất Bí Giả là Magin Acenter Vento đằng kia, anh ta cũng gần như không rõ tí gì... Với cả tôi cũng không rõ tại sao hai người này lại thù hằn nhau gì mà gạ nhau suốt ngày."
Quay lại với hai anh chàng đang gầm gừ nhau như những chú mèo kia. Một kẻ thì có vẻ sẽ nổi xung lên và xông vào, một kẻ thì vẫn nhởn nhơ nhe răng ra cười khiêu khích. Tưởng chừng như những tên đang háu đói sẽ được thoả mãn bởi một trận đánh nhau ác liệt giữa hai kẻ mạnh nhất của Phân khu Omnic thì...
  "Magin! Dừng lại ngay!" - Một cô gái trẻ tóc vàng từ trong đám đông vội vã chạy tới nhéo tai Magin và lôi đi. Khổ thân cậu chàng tóc nâu, la oai oái lên đầy oan uổng.
  "Khoan đã Isabella! Đau!"
  "Sao thế Magin? Chả lẽ lại để một cô gái đáng yêu tội nghiệp cứu người yêu mình khỏi tôi à?" - Kyohei cười khẩy và nhìn về phía họ.
  "Chúng tôi không muốn những cuộc cãi nhau không cần thiết." - Một chàng trai mà giờ tôi mới để ý, đi theo cô gái kia nãy giờ lên tiếng. "Chúng ta đều là người cùng Phân Khu Omnic, thế nên cậu nên dừng mấy thứ trò cáo ấy với Magin đi Kyohei."
  "Nếu... tôi nói không?" - Kyohei tiến tới và huých nhẹ vào người chàng trai kia một cái. "Cậu sẽ làm gì tôi hả, Joshua?"
  "Vậy thì đợi lát nữa đi, chúng ta sẽ giải quyết bằng "Tonoletal". Một cách sòng phẳng." - Nói rồi, chàng trai hất tà áo đi thẳng.
Chúng tôi đứng đó chứng kiến từ đầu đến cuối câu chuyện, và nghe hết cả những tiếng ồ lên đầy thất vọng của nửa đám đông. Nhưng ngay lập tức họ lại tự dưng phấn khích lạ thường - nhất là sau khi nghe tới cụm từ "Tonoletal".
Đây là một mâu thuẫn của Phân khu nhà Omnic - theo lời Alabalac nói, rất hay xảy ra trong "BREAC". Có vẻ như Kyohei rất thích chọc tức tất cả mọi người, nhưng đối với Magin, gã ta có thấy sự ghen tức đang dâng trào lên trong mình nên lúc nào cũng cố kiếm cớ gây sự với Magin mỗi khi có cơ hội. Mà dường như gã ta lúc quái nào chả có cơ hội.
  "Nhắc mới nhớ đấy!" - Alabalac bất chợt phá tan sự im lặng của nhóm bọn tôi. ""Tonoletal "sắp xảy ra rồi, có lẽ các cậu sẽ muốn thử xem đấy."
  ""Tonoletal"?" - Cả ba người chúng tôi đều ngẩn người ra khi nghe cái tên đấy. Chả ai đã nghe đến cái tên đấy cho dù một lần. "Là cái quái gì thế?"
  "À..."
  "Có lẽ không biết cũng đúng thôi. Vì cái thứ trẻ con đấy không đáng để ghi vào tài liệu của Trụ sở."
Alabalac có phần hơi xịu mặt xuống sau khi nghe câu nói đấy phát ra từ miệng Elpha - vốn lại vừa xuất hiện ngay sau cậu ta trong thoáng chốc khiến chúng tôi được một phen thót tim. Sau đó tên áo xanh dương này lại đi thẳng không thêm một lời nào.
Ngay sau đó, một tên loắt choắt bỗng dưng chạy đến và hỏi Radiel cái gì đó khiên cho cậu ta hơi bối rối. Sau đó hắn ta chạy mất.
  "Ê, tên kia hỏi gì đấy? - Tôi hất mặt hỏi cậu ta."
  "Chả có gì nhiều ngoài "nghĩ ai sẽ thắng trận "Tonoletal" sắp xảy ra"." - Radiel nhún vai trả lời.
  ""Tonoletal" là một trò thể thao của bọn tôi. Đó là môn thể thao đối kháng độc nhất mà có lẽ cậu sẽ chả thể tìm thấy ở bất kì chỗ nào khác ngoài đây đâu." - Alabalac tiếp tục giải thích, cho dù sự hứng khởi đã bị phá hỏng bởi Elpha. "Nó có một chút khá quái đản. Thay vì chơi bóng rổ hay bóng đá ở trong này, chúng tôi đã tự nghĩ ra trò chơi này để thi đấu và giải trí để tăng thêm sự gắn kết cho mọi người."
Tôi nghĩ sự gắn kết không được thể hiện rõ lắm sau khi nói chuyện với hậu duệ của Thượng Thuật Nhân.
Đúng lúc đó chiếc đồng hồ đếm ngược đã điểm. Từng hồi chuông vang vọng dọc hành lang để như báo hiệu cho một thứ gì đó quan trọng sắp tới.
  "Vừa nhắc xong. Đi thôi." - Alabalac hân hoan đi đầu để dẫn đường cho chúng tôi. Nhưng thực chất tôi nghĩ rằng có lẽ đi theo dòng người này cũng ổn rồi, đâu cần một tên hâm làm đầu tàu nói thật đấy.
...
Chúng tôi nhanh chóng chen chân qua hàng người đông nhung nhúc và nhanh chóng phát hiện ra một khán đài rộng và một sân thi đấu hình chữ nhật có diện tích tương đương với một sân bóng rổ tiêu chuẩn, các vạch sân sáng lên cùng với hai bức tường kính bền và trong suốt được bao ở hai đầu sân. Ở phía dưới nhưng vẫn ngay trên mỗi bức tường là ba chiếc sọt tựa những vành rổ tròn to - hai sọt nằm sát mặt đất và một sọt thì cao hẳn lên. Tổng cộng có tất cả bốn phần sân mỗi bên.
Khán đài nhộn nhịp chật kín người làm chúng tôi phải khó khăn lắm mới tìm được một dãy ghế trống ở tít trên cùng - do chậm chân, và cũng mất hơi lâu để có thể ổn định chỗ ngồi. Bên dưới sân, có bốn gã mặc áo phông trắng sọc đen chạy xung quanh kèm theo những chiếc còi đeo trên cổ trong khi có một người nào đó đang làm gì đó với các thí sinh tham gia trò chơi.
  "Họ đang bị buộc tay lại bởi những chiếc còng tay có tên "Vindex"." - Alabalac chỉ đúng chỗ tôi đang nhìn. "Những chiếc vòng tay "Vindex" có thể điều chỉnh theo tỷ lệ cơ thể, sao cho khoảng cách giữa hai bàn tay của người chơi bằng đúng một nắm đấm tay của họ. Và chúng được làm từ chất liệu kim loại Vindexium, một thứ kim loại cực kì bền, có thể tương thích với cả sinh vật khác hẳn những loại khác."
  "Thế thì đúng là quá quái đản. Chả phải như thế rất bất tiện sao? Ngã?" - Radiel tự dưng chú ý lạ thường đến trò chơi này. "Và thực sự cần phải có khoảng hơn bốn trọng tài? Lắm thế?"
  "Vì chúng tôi cần một trận đấu công bằng, có rất nhiều thí sinh sẽ tìm cách ăn gian bằng năng lực của mình nên cần nhiều hơn là hai đến ba trọng tài. Nhưng mọi người vẫn rất thích nó. Quái đản và độc lạ nên mới thu hút được người chơi chứ." - Alabalac cười vui vẻ. "Kìa, đội "Rhythm Guardians" của Kyohei và kia là đội "Living Prominence" của Magin!"
Chúng tôi quay về phía sân đấu và căng mắt ra để nhìn giữa đám người đang đứng hò reo cuồng nhiệt. Đội của Kyohei mặc một bộ quần áo thể thao bó sát người màu tím xen đỏ, còn đội của Magin thì màu nâu xen chút vàng ánh kim. Cả thảy có sáu thí sinh mỗi đội đang bước dần vào sân thành hai hàng dọc chạy song song với nhau.
Đội "Rhythm Guardians" gồm toàn hội bạn bè của Kyohei và gã - dường như cái hội này không bao giờ có thể tách rời nhau được. Có vẻ như bên đấy không tỏ ra lo lắng với việc tham gia trò chơi này cho cam. Bên "Living Prominence" của Magin thì có đủ cả ba người vừa rồi - họ đều hơi tỏ ra chút gì đó căng thẳng, và... James Maxwell và hai người bạn của mình? Maria cũng nhận ra điều này, cô ấy ngớ người ra một lúc trước vẻ điềm tĩnh đến kì lạ của James cho đến khi Alabalac nhận ra.
  "Trái ngược với một số người nghĩ, mặc dù tính cách không hợp nhau lắm, nhưng được cái James và Magin lại chơi với nhau khá tốt nên hiểu nhau rõ hơn trong bất kì hoàn cảnh nào."
  "Nhưng mà... James và hai người kia theo mình nhớ là Mysture cơ mà...?" - Maria cau mày chờ đợi sự giải thích của Alabalac. "Sao trong đội Omnic lại có Mysture...?"
  "Ai cũng có quyền được chơi chứ, chúng mình có chính sách rõ ràng về hoà nhập giới lẫn cả cho tạo vật. Nếu mà như cậu nghĩ là mỗi phân khu có đội riêng thì hoá ra những tạo vật hiếm khác như Radiel với Kibo đây chả hạn sẽ chả có đội mà được chơi, và điều đấy khá là bất công đấy, Maria." - Alabalac mải mê giải thích mà không thèm để ý chúng tôi có bắt kịp hay không. "Ở đây, để chơi được "Tonoletal" thì mọi người sẽ tìm đến với nhau, thành lập những đội sáu người và cùng luyện tập, đặt tên và đăng kí với hai người bình luận viên và cũng là quản lí trò chơi hiện giờ. Mọi người đều được chơi cả. Thế nên thậm chí chúng tôi còn lập cả giải mỗi năm."
Tôi và Radiel chỉ khẽ khàng gật gù trước những lời nói của Alabalac trong khi Maria vẫn đang cố gắng nắm bắt thông tin. Khổ thân cô ấy.
...
Bỗng dưng có một thằng bé mặt mũi trẻ măng - vì nó là thằng bé mà, và cái kiểu tóc chải chuốt của giới trẻ hiện nay - chắc hẳn cậu trẻ này là một công tử khá được cưng chiều, ngồi phịch xuống ngay bên cạnh chỗ tôi và quay ra nhìn tôi khiến tôi có cảm giác như mình vừa làm cái gì đó tội lỗi vậy. Nó mặc chiếc áo đặc vụ cấp trung y hệt Alabalac - tuy nhiên nó phanh ra để lộ một phần lớn da ngực mình trông đến khiếp, và một chiếc vòng cổ trông kì lạ...
Sau đó thằng bé quay ra nhìn xuống sân đấu và lên tiếng như thể đang bắt chuyện với tôi vậy.
  "Mỗi đội sẽ có hai cầu thủ tấn công, một cầu thủ giao bóng, hai cầu thủ cướp bóng và một cầu thủ giữ đích. Về căn bản thì nó giống như là sự kết hợp giữa bóng rổ, bóng đá, bóng ném và cướp cờ, theo em thấy là vậy. Chú anh có nghĩ như thế không?"
  "Hở... Anh á? Lần đầu tiên anh xem..." - Tôi tỏ ra hơi bất ngờ chút về thái độ dửng dưng bắt chuyện với người lạ kiểu như đã quen từ trước của nó.
  "Đây, chú anh nhìn nhé." - Thằng bé nhanh chóng trỏ tay về phía các thí sinh. "Những sọt tròn "Kizomba" được gắn trên các bức tường kia kìa, nếu ném quả bóng "Talitrum" vào đó thì sẽ ghi điểm. Hai sọt sát đất thì ghi 25 điểm còn lỗ ở trên cùng ấy, 50 điểm. Còn kia là cầu thủ giữ đích đang cầm những chiếc gậy dẻo được gọi là "Sirar", cầu thủ này phải đứng cách bức tường một sải tay để tránh trường hợp gian lận khi thi đấu và có nhiệm vụ trông chừng để các cú ném bóng không được bay vào các sọt đó."
  "Thế thì có gì giống bóng rổ?" - Tôi thắc mắc sau khi nghe câu được câu mất. Vì vốn tôi chả thể hiểu nổi bất cứ thuật ngữ nào ở trong lời nói của thằng bé.
  "Chú anh không được ôm bóng quá hai giây, một hiệp đấu thường có mười phút và mỗi lượt tấn công chỉ có 20 giây. Ngoài ra chú anh không được nhảy tiến, đẩy người, và khi hiệp đầu hay hiệp đặc biệt bắt đầu thì trọng tài sẽ tung quả bóng lên đỉnh điểm để cầu thủ cả hai đội nhảy lên tranh bóng, khi đã cầm bóng sang phần sân đối phương thì không được quay trở về trừ khi ghi điểm hay mất bóng." - Thằng bé miệng nói, mắt vẫn dán chặt vào sân đấu. "Em thấy chú anh có biết chơi bóng rổ đấy, nên bây giờ chú anh ắt phải thấy thú vị rồi chứ?"
Tôi ngay lập tức quay đầu về phía Maria và Radiel. Hai người cũng nhìn tôi và tỏ ra khá bất ngờ về môn thể thao này sau khi nghe thằng bé ấy nói. Tôi thì cả hai - tò mò về môn thể thao này, và tự hỏi tại sao thằng bé lại biết được tôi có chơi bóng rổ...
Cho đến khi thằng bé khiến tôi như một kẻ ngu ngốc trước mắt người khác. Mà cũng lạ, có lẽ do họ ở đây lâu quá rồi nên ai cũng quái lạ, kì dị hết. Bây giờ tôi thú thật đang đang dần nhớ cuộc sống với những người Spect rồi đấy.
  "Dễ mà, chú anh với chị gái xinh đẹp kia hôm trước chả chỉ toàn nói về bóng rổ hôm đầu tiên chị ấy đến đây ấy còn gì?"
...
Lúc đó, thì trận đấu vừa bắt đầu.
Trọng tài bước ra giữa, tay cầm một quả bóng màu vàng căng tròn chắc cỡ một quả bóng rổ số sáu. Cô gái của đội "Living Prominence" - bạn James, cùng bước đến gần với Louis và sẵn sàng để nhảy tranh bóng. Tôi và mọi người cùng nín thở chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra. Mà cũng khá thú vị, vì đây là lần đầu tiên tôi thấy có một cô gái dám nhảy tranh bóng với một đứa con trai. Chắc chắn là như vậy - có thể tôi đã thấy con gái đánh bóng với con trai nhiều rồi, nhưng chưa có trường hợp nào đủ dũng cảm để làm như thế.
Một tiếng còi hiệu tuýt lên làm cả khán đài như vỡ ra trong những tiếng gào thét cuồng loạn. Đó là khi quả bóng vàng có cái tên "Talitrum" ấy được tung lên cao. Cao hết cỡ.
Cô gái ấy nhảy lên không do dự trước sự kinh ngạc của chúng tôi và cướp được bóng ngay trước khi Louis kịp hành động.
Đúng lúc đó, thằng bé khiến cho tôi ngạc nhiên.
  "Trò chơi thú vị mà. Ai cũng sẽ cố gắng để có thể chiến thắng, đó cũng như là quy luật của cuộc sống này vậy chú anh ạ. Chúng ta phải đấu tranh để có thể tồn tại và tiếp tục trong cuộc sống này vậy. Luôn luôn là như vậy."

_________________________________________________________

VNST tại đây.
Biệt Đội Ánh Sáng tại đây, MYTHZONE tại đây, Savage Inside X tại đây.
Promo Mask tại đây, Age Of War tại đây, 616 tại đây. Kamen Rider Basaroh tại đây.
Về Đầu Trang Go down
http://www.wattpad.com/user/MegaBeatle
MegaBeatle
Rookie
Rookie
avatar

Nam Gemini Dragon
Tổng số bài gửi : 786
Reputation : 112
Birthday : 18/06/2000
Join date : 28/05/2015
Age : 18
Đến từ : Nhà em

Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   Mon 28 May - 14:11

...
Cô gái đó ngay lập tức giữ lại bóng ngay trong khoảnh khắc - mặc dù tay có bị còng lại, và nhanh chóng chuyền sang cho James lúc này đang cùng Magin chạy lên. James lập tức đón bóng và tạo một đường chuyền ngắn cho Magin trước khi vọt qua những cầu thủ cướp bóng của đội bạn và đứng trước vạch mặt đối mặt với cô gái giữ đích.
  "Một cuộc đối đầu rất rất gay cấn! Laura thật nóng bỏng hệt những ngọn lửa sống khi đã bắt được "Talitrum" và nhanh chóng cấy ngay cho James trước khi những vệ binh của nhịp điệu bí ẩn có thể cất lên những tiếng hát!" - Tiếng bình luận viên cất lên đầy phấn khích mặc cho sự khó chịu của Kyohei. - "Magin nhận bóng!..."
  "Chú ý kìa Kenzaki! Cú chuyền đập đất!..." - Bình luận viên thứ hai trầm trồ kinh ngạc.
Quả bóng ngay lập tức đập xuống đất, chọc qua khe nằm giữa chân hai cầu thủ cướp bóng đang cố chặn Magin lại và bay thẳng vào tay của James. Trước khi các cầu thủ cướp bóng và tấn công của "Rhythm Guardians" kịp trở tay, anh ta tung cao quả bóng.
Chính xác đến từng góc độ - chỉ cần nhìn qua cũng có thể thấy nó hoàn hảo và đang bay về chiếc sọt "Kizomba" 50 điểm.
Nhưng cô gái kia thậm chí còn đáng gờm hơn chúng tôi tưởng - cô bật cao lên, cầm chiếc gậy dẻo "Sirar" kia và đánh bật nó khỏi đường bay ban đầu.
  "Không có chuyện đó nhé James!" - Cô gái đó vội vã reo lên đắc thắng ngay sau mọi thứ vừa xảy ra.
Nhưng cả tôi và bạn tôi đang ngồi ở yên đây đều biết rằng, cô gái đó đã quá chủ quan.
James nhanh chóng bắt lấy quả bóng đang bật lại và ném thật mạnh xuống, đập đất và lọt ngay vào chiếc sọt 25 điểm trước sự bất ngờ của mọi người. Khiến cho cô nàng vênh váo kia đứng đơ ra như tượng phỗng.
  "25 điểm dành cho "Living Prominence"! James Winston Maxwell!"
James nhanh chóng đập tay Magin và cùng chạy về phần sân của mình mà không sấn xổ lao lên cướp bóng mặc dù luật cho phép như vậy. Cả hai người sau khi có điểm đầu tiên tỏ ra khá yên tâm và bình thản.
Con số 25 được tạo bởi những chiếu máy chiếu công nghệ cao được hiện ra ở ngay trên đầu "Living Prominence" - lại một sự bất ngờ lớn nữa về những tiến bộ khoa học ở nơi này. Một sự tiến bộ cho ngành giải trí, buồn cười nhưng đúng là thế thật.
Nhưng, trận đấu này làm tôi nhớ đến những ngày hè cùng nhau chơi bóng của tôi và Radiel với cái tên đần Ryan kia...
  "Lần sau thì tản ra! Đứng cả hai đứa mà cũng không thể chặn nổi một đứa!" - Kyohei tỏ sự bực dọc của mình qua những câu nói. Sở dĩ tôi có thể nghe thấy chúng qua hàng ngàn tiếng người hò lên đầy phấn khích như vậy là vì tai tôi như đã từng giải thích trước đây.
Cô gái giữ đích đội "Rhythm Guardians" cộc cằn giậm chân khi chuyền quả "Talitrum" lên cho cầu thủ giao bóng.
  "Tại sao những cầu thủ này trừ tấn công ra, chỉ chạy ở một phần sân nhất định vậy?" - Maria quay ra hỏi thằng bé, khi mà Alabalac đã quá chú tâm vào trận bóng mà không để ý gì đến xung quanh.
  "Vì luật bắt buộc như thế ạ." - Thằng bé bỗng dưng lễ phép lạ thường với người đẹp. "Họ là những người tôn trọng những hành động vừa có tính đồng đội và vừa có tính phô diễn cá nhân đồng đều nhau. Một khi cả đội rơi vào thế bí, thì cần phải có một cá nhân bùng nổ và có tinh thần thép, trở thành một trụ cột cứng rắn của cả đội để có thể đứng lên đấu tiếp. Có những người cần phải chịu hi sinh, có những người phải từ đó mà cố gắng. Vả lại, việc cả đống người tìm cách có được quả bóng và thay nhau nhắm chúng vào sọt chả phải là một nghệ thuật, giống như bóng rổ sao chị?"
Thằng bé bất giác làm tôi nhớ ra rằng mình đã thèm thuồng bóng rổ đến mức nào. Mặc dù khác bóng rổ là "Tonoletal" cho phép cầm bóng không cần đập hay việc nó giống bóng ném và bóng đá, thì tôi cũng cảm thấy thực sự muốn thử sức với độ nóng của môn bóng này.
Tôi nhắm mắt lại - tĩnh tâm một lúc, và chỉ tập trung lắng nghe âm thanh từ trận đấu - mặc cho những tiếng ồn được tạo ra bởi những kẻ xung quanh...
...
  "Louis nhận bóng! Magin và James ngay lập tức đã lập vòng vây xung quanh Louis! Liệu anh chàng nhỏ tuổi nhất "Rhythm Guardians "có thể bắt kịp nhịp đấu sau khi vừa lố một vố trước cô nàng Laura xinh đẹp của "Living Prominence"?!"
  "Điều gì cũng có thể xảy ra cả, Kenzaki. Có rất nhiều trận đấu xảy ra, nhưng lần đầu tiên tôi có thể thấy một trận đấu nơi hậu duệ của Thượng Thuật Nhân và con trai của Đệ Nhất Bí Giả gặp nhau..."
Như bình luận trên, chàng trai nhỏ con đang phải giữ bóng rất chặt khi đứng trước hai chàng trai được xem là nhanh nhẹn nhất ở đây - nếu Radiel vẫn chưa vào sân, tôi cho là vậy. Nhưng chàng trai chả có vẻ gì là nao núng cả.
Cậu ta bất chợt đưa tay qua cả hai người và tung quả bóng lên, đầy bất ngờ. Nó khiến cho cả Magin và James đều giật mình, nhưng chẳng kịp xoay người chặn bóng được nữa.
Kyohei nhanh chóng đón đường chuyền, vượt qua anh chàng Joshua và chàng trai Mysture mắt híp còn lại đội "Living Prominence" trước khi tiếp cận vạch trắng phần sân giữ đích của Isabella. Với cái tài ranh của mình, gã đánh lừa được cô gái đó và tung quả bóng vào sọt "Kizomba" 25 điểm - trước ánh mắt vỡ oà của cả khán đài. Y hệt như cú ghi điểm của James - nó như là để chứng tỏ rằng gã thực sự nắm được trận đấu trong tay, vừa tỏ ra thách thức đội bạn.
 "25 điểm dành cho "Rhythm Guardians!" Yasuhiro Kyohei!" - Giọng bình luận viên tên Kenzaki tiếp tục vang lên. - "Dường như không chịu thua, Kyohei đã ngay lập tức đáp trả đội bạn bằng những nhịp chuyển động đầy tinh tế! Đó mới chính là tinh thần của những vệ binh chứ!"
 "Có vẻ như cô nàng thơ Isabella Janessa của chúng ta đã quá mộng mơ để có thể giữ đích cho đội nhà rồi. Thật đáng tiếc cho "Living Prominence" đã hơi lơ là trong tình huống hết sức đơn giản vừa rồi!"
  "Không sao đâu Isabella! Đừng có buồn! - Joshua nhanh chóng hò lên để vực lên tinh thần đồng đội. "Chỉ do đội mình hơi chủ quan trong điểm vừa rồi mà thôi!"
  "Tôi biết rồi Stephany. - Chàng trai đứng cùng với Joshua cười xoà. "Cùng cho hậu duệ của Thượng Thuật Nhân một bài học ra trò nào!"
...
Bọn tôi nín thở và chăm chú nhìn vào từng cử động của mọi cầu thủ trong sân - khác hẳn so với không khí hiện giờ của đám đông trên khán đài. Họ liên tục luân phiên ghi điểm - có khi "Living Prominence" tưởng đã áp đảo thì ngay lập tức "Rhythm Guardians" sẽ đáp trả bằng những cú ném và chuyền bóng quả thật khéo.
  "Họ đúng thật là giỏi!" - Maria trầm trồ thán phục cũng như tôi hiện giờ. "Mặc dù có rất nhiều luật khá khắt khe và có phần hơi quái đản... Nhưng mỗi đội vẫn khéo léo ghi điểm liên tục như không có gì có thể ngăn cản họ vậy!"
  "Đáng nhẽ thì Elpha từng có thể đánh bại họ, nếu mà Strike không..." - Alabalac lẩm bẩm không để cho ai nghe thấy cả, nhưng tôi lại rất rõ như thể cậu ta nói vào tai tôi vậy.
Elpha từng chơi trò chơi này sao? Nhưng nếu cậu ta vừa nói trò chơi này là trẻ con - hẳn là cậu ta có một thứ gì đó với môn thể thao này khiến cho cậu ta muốn vứt bỏ nó đến như thế... Tôi đoán rằng có thể cậu bạn Strike của Elpha cũng từng cùng cậu chơi trò chơi này. Nếu đúng là thế thì mọi chuyện sẽ được giải thích. Vì "Tonoletal" là một trong những kỉ niệm của cậu ta...
...
Cả Magin lẫn Kyohei đều không hề chịu thua kẻ còn lại. Họ đều giữ bóng rất chắc và quyết không thể để đối phương ghi thêm điểm nào - nhưng dù có như thế nào thì những tiếng gió vẫn luôn bị đẩy đi khi quả bóng vàng đó liên tục bay vào các sọt "Kizomba" tựa như những điệu nhảy truyền thống trong các lễ hội vậy. Đó tôi có thể gọi sao nhỉ - tinh thần và bản năng của họ là như vậy?... Trông cũng thường thôi, nhưng họ tỏ ra một ý chí chiến đấu khá mạnh mẽ!
Hiệp thứ ba đã gần đến giây cuối cùng.
  "Kìa, lại là Magin!"
Alabalac khác hẳn với chúng tôi - cậu ta hò reo liên tục và nhiệt tình bình luận chi tiết trận đấu cho chúng tôi biết, mặc dù chúng tôi đều đã thấy khi ngồi xem ở đây.
  "Kể từ khi trận đấu bắt đầu, những ngọn lửa sống liên tục bùng lên thật dữ dội và căng thẳng! Nhưng mà những nhịp điệu cũng không hề kém cạnh khi mà chúng ta có thể nghe thấy những tiếng chạm đáy sọt "Kizomba" liên tục!" - Bình luận viên Kenzaki reo lên đầy thích thú. - "Và bây giờ, chúng ta hãy cùng xem lại điểm số và những pha ghi điểm "bắt mắt" đến từ cả hai đội!"
Ngay hiện giờ, điểm số của cả hai bên đều cân đều nhau, mỗi đội đều được 205 điểm. Tất cả cầu thủ của cả hai đội đều đã có vẻ thấm mệt, nhưng có thể nói rằng vẫn cảm nhận được ngọn lửa quyết thắng bên trong họ vẫn hừng hực cháy đầy khí thế. Cả Kyohei và Magin đều ném cho nhau những ánh nhìn hình viên đạn, trong khi những con người khác thì đang chăm chú nhìn về phía màn hình ảo lơ lửng trên sân - chúng đang chiếu đi chiếu lại những khoảnh khắc đẹp mắt đã xảy ra trước đó.
Tôi nghĩ rằng tôi đã tìm ra một thú vui nho nhỏ mới của riêng mình.
Ngay trong khoảnh khắc khi cụm từ cuối cùng được bật ra khỏi miệng bình luận viên Kyohei, tiếng còi vang lên báo hiệu kết thúc hiệp thứ ba.
  "Là "Ircasar!"! Tiếng còi kết thúc hiệp thứ ba đã vang lên và tỉ số bây giờ đang khá là cân bằng nhau - điều nói lên rằng thực sự cả hai bên đều cực kì xuất sắc để có thể vượt qua hàng phòng thủ của đối phương để ghi điểm... Nhưng rất tiếc phải nói rằng, chiến thắng chỉ có thể thuộc về một đội duy nhất!" - Bình luận viên còn lại cực kì hưng phấn, hồi hộp đứng ngồi không yên sau khi chú ý đến thời gian trận đấu. - "Liệu có cách nào để chúng ta biết được đội thắng cuộc trong trận đấu vòng loại ngày hôm nay không?! Các bạn biết câu trả lời rồi đấy!"
  "Vòng loại?! Vậy đây đã là đang thi đấu giải rồi à?!" - Tôi giật mình quay sang phía Alabalac và đã gần như là rú lên.
  "Đúng vậy! - Alabalac đáp lại trong đám người nhốn nháo. "Nhưng bây giờ các cậu vẫn có thể đăng kí thi đấu được! Không sao đâu!"
  "Ý tôi không phải như vậy... Mà bây giờ vẫn đăng kí được á?! Họ không sợ làm thế sẽ loạn khi sắp xếp lại bảng đấu à?!"
  "Không, thậm chí họ thích thế là đằng khác ấy! Vì điều đó luôn gây bất ngờ cho tất cả mọi người!"
Xung quanh chúng tôi bắt đầu đứng dậy thành những làn sóng sống động và đồng thanh hô to "Ircasar". Cả tôi và hai người bạn mình đều ngồi đó và nhìn xung quanh với một cảm giác rất hứng khởi. Không có gì có thể tả lại được sự náo nhiệt của khán đài vào ngay lúc này.
  "Thế còn "Ircasar"?!"
  "Đó là hiệp đấu đặc biệt nhất trong "Tonoletal"!" - Alabalac cố gào lên giữa đống âm thanh đang át đi mất cuộc đối thoại của chúng tôi.
  "Sang hiệp này, sẽ có bốn cầu thủ được phép tấn công, phòng thủ và cướp bóng và hai cầu thủ còn lại sẽ có trách nhiệm làm người giữ đích! Lần này sẽ không còn người giao bóng nữa mà các cầu thủ tấn công sẽ được trực tiếp giao bóng, tranh bóng và giao bóng luôn!" - Thằng bé bên cạnh tôi cũng gào lên không hề kém cạnh. "Đây là hiệp đấu khó nhất trong cả bốn hiệp nhưng lại là hiệp kiếm điểm cao nhất vì mỗi sọt "Kizomba" sẽ có gấp đôi số điểm ban đầu! Đây là vòng để thử sự may mắn của cả hai đội và là hiệp quyết định xem ai là người thắng cuộc thực sự!"
Tôi quay ra và nhìn về phía những dãy ghế ngồi nghỉ của cả hai đội.
Tất cả các cầu thủ đều đang nghỉ ngơi, giữ sức cho trận đấu quyết định này. Từ đằng xa, James ném cho Magin một chiếc khăn để lau hết đống mồ hôi tầm tã trên người cậu. Magin nhanh chóng đắp tấm khăn mỏng lên trên mặt rồi ngồi thừ người ra trên ghế trong khi Kyohei ở bên kia đang dốc những chai nước thể thao lên bóp thật chặt và tu ừng ực không chừa một giọt.
Những tay trọng tài bắt đầu mang ra hai chiếc gậy dẻo "Sirar" nữa phát cho mỗi đội. Cậu chàng Joshua quyết định nhận trọng trách giữ đích cùng với Isabella - vì cho rằng "thân quen từ bé sẽ giúp ích được nhiều hơn nhờ hiểu ý nhau" như tôi nghe thấy, cho dù theo tôi thì không hẳn là vậy.
...
Tiếng còi xé toạc bầu không khí nhốn nháo một lần nữa để thông báo với các cầu thủ đang thả lỏng mình nghỉ ngơi trên hàng ghế rằng đã đến thời khắc quan trọng nhất.
Hiệp đấu "Ircasar".
Từng cầu thủ dần bước về phần sân của mình ngay lập tức. Và cũng chính từ lúc này, tôi cũng bắt đầu thấy sự khác biệt rõ rệt. Mỗi đội giờ đây ắt hẳn đều đã lên cho mình những chiến thuật trong thời gian nghỉ giữa hiệp ít ỏi nên có thể rõ được rằng sự sắp xếp đội hình cũng đã thay đổi theo. Đội của Kyohei thì ngoại trừ Louis - kẻ vẫn giữ vị trí nhảy tranh bóng như từ đầu tiên, thì ba kẻ còn lại đứng xếp thành một vòng cung và cách đều sọt "Kizomba" có số điểm hiện giờ lên tới 100 điểm ở chính giữa. Một kế hoạch thông minh và khá táo bạo - trái ngược với đội hình khá là an toàn của bên Magin.
  "Cậu cũng thấy đúng không, Kibo." - Radiel nhoài người về phía tôi. "Đội hình của cái tên Magin kia, không hề ổn lắm."
  "Phải rồi." - Tôi gật gù trả lời và đồng thời nêu lên quan điểm của bản thân. "Họ vẫn để cô gái xinh đẹp tên Isabella kia giữ đích sau màn thể hiện khá vụng về của cô nàng ở mấy hiệp đầu, đặc biệt cô ta còn không thể phản xạ với những đường bóng của Kyohei. Còn James và Magin hay cứ thế mà tấn công, cũng vì đồng đội của họ luôn đặt niềm tin vào họ khá nhiều. Thế nên có nhiều pha bóng họ hoàn toàn rơi vào thế bị động khi mất bóng..."
Tuy vậy, sau những pha bóng đã xảy ra thì tôi cũng đã biết rằng họ thực sự ngang cơ. Họ rất giỏi... Tuy nhiên bất chợt tự dưng tôi thấy Maria liếc xéo tôi khiến tôi giật mình mặc dù tôi chả hiểu tôi đã làm gì sai cả...
Magin có vẻ đang khá lo lắng - cậu ta quay về phía Joshua và Isabella đang đứng trước những sọt "Kizomba", tay thì đang vô tình nắm lấy vạt áo của chính mình để cố giấu đi những giọt mồ hôi đó. Joshua thấy được ánh mắt liền mỉm cười bình tĩnh rồi như khẽ nói rằng "tớ sẽ ổn thôi" cốt để cho đội trưởng đội "Living Prominence" cảm thấy yên tâm hơn phần nào. Khi Magin vẫn còn nghi ngờ về điều đó, James khẽ vỗ lên vai cậu ta và nhoẻn miệng cười lạc quan - điều đó dập tắt hẳn những lo âu ở trong lòng Magin. Cậu trở lên vị trí đã được định sẵn của mình, từ giờ chỉ luôn chú tâm vào động thái của đối phương.
Nhưng có vẻ như hậu duệ của Thượng Thuật Nhân chả hề lo sợ gì cả - ngược lại gã còn tỏ ra khoái trá khi đã kịp thời phát hiện ra đội hình quá an toàn của đối phương và có gì đó không ổn với con trai của Đệ Nhất Bí Giả.
  "Vậy là kết quả đã được quyết định, chuẩn bị thua cuộc đi Magin Acenter Vento. Cùng chơi nào!"
  "Vâng! Như vậy là đã hết thời gian nghỉ ngơi quý báu cuối cùng của trận đấu giao hữu ngày hôm nay! Trận đấu dần đi tới hồi kết nhưng vẫn còn khiến tôi cảm thấy căng thẳng và hồi hộp trong người! Cậu nghĩ thế nào Kenzaki?"
  "Vâng, tôi cũng vậy! Cảm giác cứ chộn rộn khó tả trong người, thật háo hức khi chỉ còn một lúc nữa thôi là chúng ta sẽ biết được đội chiến thắng của trận đấu ngày hôm nay! Nhìn kìa, có vẻ như chính hậu duệ của Thượng Thuật Nhân và con trai của Đệ Nhất Bí Giả đã sẵn sàng cho cuộc chiến này!" - Bình luận viên Kenzaki tiếp lời. - "Vậy thì các bạn hãy sẵn sàng chưa?!"
Cả đám đông ồ ạt gào lên thật sung sức. Maria nhăn nhó đến mức phải bịt chặt cả hai lỗ tai vào, giờ trông cô ấy vừa khá tội nghiệp nhưng cũng thật nực cười. Cả khán đài nhốn nháo lạ thường ấy bất chợt cùng đồng thanh đếm ngược từng con số một - đó là hiệu ứng đám đông mà có lẽ lớn nhất từ trước đến giờ tôi mới thấy được tận mắt.
  "3!... 2!... 1!... Đến giờ chiến đấu!"
Tiếng còi hiệu vang lên đúng lúc quả bóng tròn "Talitrum" được tung lên cao nhất có thể. Tôi căng mắt ra và dõi nhìn theo từng chuyển động của quả bóng, cảm giác như mọi thứ xung quanh mình trôi chậm hẳn đi.
Không còn những tiếng la hét. Không còn những âm thanh lùng bùng trong tai mình.
...
Chỉ còn một trận đấu căng thẳng. Bất chợt những giọt mồ hôi lăn dài trên trán tôi kèm theo những tiếng tim đập thình thịch.
Đó là khi tôi thấy ngực mình nghẹn lại vì xúc động.
Ngay khi quả bóng chạm đến đỉnh cao nhất mà nó có thể, Laura và Louis cùng cúi người xuống thấp hết cỡ và nhún chân bật vọt khỏi chiếc sàn thi đấu với cả tấm thân cao lên hơn bao giờ hết. Cả hai đều với tay lên và nhằm đến quả bóng vàng đó.
Mỗi một khoảnh khắc họ lướt đi qua những ngọn gió nóng do khán đài cuồng nhiệt này tạo ra, là mỗi lúc họ một gần với quả bóng hơn.
Và trong tích tắc đó, Laura đã chạm được tới "Talitrum". Cả khán đài hú hét lên đầy thích thú.
Nhưng...
Khi cô ta đang mỉm cười đắc thắng trước khi chân kịp chạm đất, những ngón tay của Louis nhanh như cắt đã hẩy quả bóng đi. Đó là khúc mà không ai có thể nào mà ngờ tới nhất. Ngay lập tức Kyohei chạy vượt hẳn lên và nhanh chóng nhận bóng trước khi chuyền qua cho đồng đội để tránh cú vờn đến từ chàng trai cầu thủ cướp bóng ở trận trước.
  "Kenzaki cậu có nhìn thấy không?! Một cú móc bóng cực kì tài tình của Louis đội "Rhythm Guardians"!"
  "Một pha bóng ngoạn mục! Tôi cũng như bao cổ động viên khác đang đứng ngay trên khán đài này đều phải há hốc mồm kinh ngạc trước sự kết hợp khéo léo của các vệ binh! Đây có lẽ chính là lúc cảm nhận nhịp điệu của trận đấu đầy nóng bỏng này!" - Bình luận viên Kenzaki tiếp tục giọng văn dí dỏm của mình trong khi Laura khẽ cau mày lẩm bẩm.
Kyohei ngay lập tức chen qua đội hình đối phương và đã nhanh chóng nhận lại "Talitrum" một cách đầy bất ngờ - có lẽ do gã ta muốn khai thác triệt để sơ hở của đối phương ngay sau khi có thể nhận ra. Thật thông minh.
Gã ta xoáy quả bóng ngay trong tích tắc trước khi đội bạn kịp có thời gian để có thể cướp nó. Quả bóng xoáy như một con quay đồ chơi và chuyển hướng đột ngột khiến cho Isabella dù có đứng ngay đó cũng phải bối rối giật mình.
Quả bóng đó đã bay qua ngay bên cạnh eo cô, khiến cô sửng sốt vô cùng và gần như chết đứng tại chỗ. Không thể đỡ nó được...
Ngay lúc đó Joshua vội vã nhảy ra và dùng mọi khả năng của mình để đánh bật được "Talitrum" ra. Quả bóng sau khi bị cây gậy dẻo "Sirar" hẩy đi liền được James giữ lại ngay, và tất cả mọi việc đó đều xảy ra trước mắt Kyohei.
Gã ta nhíu mày, tặc lưỡi tỏ vẻ khó chịu và đành trở về phòng thủ trước khi bị mất đi thêm một điểm nào.
   "Trước khi Yasuhiro Kyohei có thể kịp ghi thêm điểm nào, Joshua Stephany đã kịp thời nhảy ra đón đường bóng và đánh bật nó đi một cách chính xác đến không ngờ!" - Kenzaki gào vào mic đầy hứng khởi. - "Làm nóng khán đài lên nào!"
  "Cảm ơn cậu..." - Isabella lí nhí trong miệng.
  "Không có gì. Không ai có thể lường trước được cú đó mà. Giờ thì cố gắng tập trung nhé." - Joshua chỉ nói có vậy và tiếp tục quay ra chú tâm vào những chuyển động trên sân.
James vừa cầm bóng vừa chạy đến đối đầu với cả ba đối thủ ngay trước mặt mà không hề nao núng. Bất chợt anh ta nhảy lên và ném. Quả bóng được ném đi trở nên nhẹ bẫng và lơ lửng trên không, chính xác đến mọi góc cạnh...
Các cầu thủ của đội đối phương nhanh chóng nhảy lên cố chặn đứng nó.
...
"Tonoletal" quả thật khá thú vị. Nó tập hợp mọi kĩ thuật và cả những chiêu trò mà ngay cả các môn thể thao khác hiếm lắm mới thấy được.
Sở dĩ tôi có thể nói như vậy là vì, ngay trong khoảnh khắc đó, Magin từ đâu nhảy lên bất thình lình và gạt quả bóng khỏi tầm với của đội đối phương. Quả bóng lại về tay James.
  "Không thể nào! Các bạn cũng cũng thể thấy được điều kì diệu vừa rồi phải không?!" - Cả hai bình luận viên cùng reo lên. - "Đó phải chăng là một cú lừa bóng ngoạn mục nhất của giải đấu này từ trước đến giờ?!"
Đối với những chiếc còng "Vindex" trên tay, thì tôi nghĩ chiêu trò này chắc chắn đúng là nhất. Họ không phải những kẻ dám mạo hiểm để làm những pha bóng như vậy - đây là vì họ hiểu tính nhau quá rõ từ lâu rồi, nên khi vào sân ai cũng biết phải làm gì. Nếu họ còn có thể khắc phục được những điểm yếu còn lại thì "Living Prominence" hoàn toàn không thể cản phá!
James phản xạ rất nhanh - anh ta nhanh chóng né đám người đang hoảng loạn đang lơ lửng ở trên không và ném cú ném quyết định thực sự. Cả khán đài chợt nín thở dõi theo...
Bất chợt Kyohei nhảy từ đâu đó ra và dùng toàn thân mình để cản bóng lại - trước khi nó kịp đi qua vạch sân giữ đích. Cả đám đông xung quanh sân đấu vỡ oà lên đầy thích thú.
  "Cái gì?! Một pha cản bóng hợp quy hoàn toàn bất ngờ đến từ hậu duệ của Thượng Thuật Nhân!"
Và gã chỉ khẽ nhếch mép cười, trong lúc tay nhặt lại quả bóng và tiếp tục cuộc đấu của riêng mình hắn.
Trận đấu lại tiếp tục với tất cả chút sức còn lại của cả hai đội - ngực họ phập phồng, khuôn mặt đỏ gắt lên của với những giọt mồ hôi lăn dài. Cũng đúng thôi, vì cả hai đội có thể đều thấy được họ không hề chọn thay người - cho dù họ có thể làm vậy. Đó chính là tinh thần chiến thắng của cả hai, tôi có thể nói như vậy.
...
Mọi thứ đang trôi qua khá mau chóng.
  "Thời gian đang trôi qua rất mau! Chỉ còn lại vài phút nữa thôi là hết cả trận đấu vòng loại ngày hôm nay, ấy thế mà vẫn chưa có ai ghi được thêm điểm nào!" - Bình luận viên Kenzaki lên tiếng. - "Có thể nói hôm nay đặc biệt là trận "Ircasar" thì cả đôi "Living Prominence" và "Rhythm Guardians" đều đang có những pha phòng thủ khá xuất sắc!"
  "Trận đấu này căng thật!" - Thằng bé bên cạnh tôi lên tiếng. "Cả hai bên đều tranh giành quả bóng cho những con số, không ai chịu thua ai cả!"
Đúng là vậy. Từ nãy đến giờ đã trôi qua quá nửa thời gian, vậy mà vẫn chưa có một tiếng sọt "Kizomba" nào vang lên.
Bên dưới sân lúc đó.
  "Kyohei, chấp nhận đi. Cậu không thắng nổi tôi với mấy chiêu trò rẻ tiền của cậu đâu." - Magin tay giữ "Talitrum", đứng dử người bất động trước một Kyohei đầy cảnh giác.
Kyohei thì chẳng hề lên tiếng, gã vẫn tiếp tục dán chặt mắt vào quả bóng trên tay cậu con trai của Đệ Nhất Bí Giả như thể đang toan tính một điều gì đó. Bất chợt tên hậu duệ của Thượng Thuật Nhân nhếch mép cười đầy xảo trá khiến cho không chỉ Magin mà hầu như cả đội "Living Prominence" phải thoáng rùng mình.
Nhưng Magin có lẽ không vì thế mà dừng lại. Ngay khi thấy nụ cười của Kyohei, cậu ta biết đã đến cơ hội của mình.
Magin Acenter Vento nhanh chân vượt ngay qua Yasuhiro Kyohei trong giây chốc, khi gã ta nhếch mép cười và dường như quên mất mình đang phòng thủ.
  "Magin đã vượt qua Kyohei khi hậu duệ của Thượng Thuật Nhân đang lơ là cảnh giác!"
...
Nhưng... có điều gì đó không ổn.
Tôi thấy gã ta chỉ quay người nhìn theo chàng trai kia và vẫn nguyên một nụ cười đó.
Magin chắc chắn nhận thấy được điều này giống như tôi, nên cậu ta đã quay lại.
Và khi đó, cả tôi và Magin đều biết rằng, đó là một cái bẫy.
Quả bóng trên tay Magin ngay lập tức bị cướp bởi Louis ngay trong khoảnh khắc Magin lơ là và lập tức được ném giao lên. "Talitrum" vượt khỏi tầm với của cả Laura lẫn James - cao hơn bao giờ hết.
Lúc đó Kyohei bắt đầu hành động. Gã vọt lên phía trước, chạy theo một đường thẳng hướng về phía khung thành và nhảy lên đón một đường bóng chính xác không một góc chết.
  "Vấn đề là cậu không bao giờ có thể tập trung hay bình tĩnh trước mọi tình huống cả, Magin!" - Kyohei gào lên đầy hả hê. Gã cười, và cơ thể thì vẫn cứ chuyển động như thể đã bắt được nhịp điệu của từng bước chân vậy. "Cứ như thế, cậu sẽ chỉ luôn là kẻ bại trận mà thôi! Nghĩ thoáng lên!"
Ủa, vậy thì sao vừa nãy gã ta lại mất bình tĩnh khi đối mặt với Phil "Đổ Đầy Thêm" vậy?
  "Magin Acenter Vento đã mất bóng! Không thể tin được!" - Bình luận viên Kenzaki như gào vào mic của mình. - "Trong khoảnh khắc tưởng chừng như mọi việc đã thuận lợi cho "Living Prominence", bỗng dưng con trai của Đệ Nhất Bí Giả, hay còn là Đệ Nhị Bí Giả của chúng ta đã mất tập trung và để rơi bóng vào tay của Louis!"
  "Kyohei nhận bóng! Kenzaki, còn có vài giây nữa!"
...
Đồng hồ đếm ngược trận đấu chỉ còn năm giây.
Kyohei ngay lập tức nhảy bổ ra trước, tung mình để tránh những cầu thủ còn lại của bên đối phương và xoáy quả bóng đi, khiến cho cả Isabella và Joshua không thể phản ứng kịp thời. Cả khán đài ồ lên, còn cả hai bình luận viên thì đang đua nhau đếm những con số cuối cùng đang hiện lên trên đồng hồ.
Bốn giây.
"Talitrum" ngay lập tức chạm mặt đất và chuyển hướng khiến cho Isabella ngã nhào ra nền sân. Cô ấy nhăn nhó vì đau, nhưng trên tất cả cô gái ấy hiện giờ đang cảm thấy đầy thất vọng vì chính bản thân mình.
Ba giây.
Joshua cố gắng dùng "Sirar" để với lấy quả bóng. Thế nhưng trong khoảng khắc đó, "Talitrum" lại xoáy xuống khiến cho cậu chàng lúi húi không thể trở mình kịp thời.
Hai giây.
Quả bóng đập đất lần nữa, và nảy lên một cách kì diệu, và hướng thẳng về phía sọt "Kizomba" 100 điểm.
Một giây.
Quả bóng đã chạm vành sọt và lăn vài vòng ở bên trên sọt, khiến cho mọi kẻ đang đứng ở trên khán đài này cho dù có náo nhiệt đến mấy cũng nín thở chờ đợi.
Giây này đây, tôi cảm giác như mọi thứ quanh mình trôi chậm lại. Tôi nhắm mắt lại để lắng nghe cái tiếng đó.
Hồi chuông kết thúc hiệp đấu vang lên. Và đúng lúc đó cả phòng thi đấu như vỡ oà lên. Radiel mặt vẫn lạnh băng, nhìn xuống sân đấu và không nói câu nào còn Maria thì có chút nhăn nhó - nhưng cả hai ngay lúc này đều cho thấy rõ sự bất ngờ qua từng cử động của mình. Tiếng Magin và James thở dài đầy ngao ngán. Tiếng phổi phập phồng của Kyohei lúc này đang nằm vật ra trên sàn.
...
Quả bóng đã chạm đáy, trước sự kinh ngạc của tất cả những ai đang chứng kiến nó.

_________________________________________________________

VNST tại đây.
Biệt Đội Ánh Sáng tại đây, MYTHZONE tại đây, Savage Inside X tại đây.
Promo Mask tại đây, Age Of War tại đây, 616 tại đây. Kamen Rider Basaroh tại đây.
Về Đầu Trang Go down
http://www.wattpad.com/user/MegaBeatle
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Chọn Lọc   

Về Đầu Trang Go down
 
Chọn Lọc
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Event :: Góc sáng tạo-
Chuyển đến